xī shí xián wén huì rǔ zhūn zhūn
昔时贤文,诲汝谆谆。
jí yùn zēng guǎng duō jiàn duō wén
集韵增广,多见多闻。
guān jīn yì jiàn gǔ wú gǔ bù chéng jīn
观今宜鉴古,无古不成今。
zhī jǐ zhī bǐ jiāng xīn bǐ xīn
知己知彼,将心比心。
jiǔ féng zhī jǐ yǐn shī xiàng huì rén yín
酒逢知己饮,诗向会人吟。
xiāng shí mǎn tiān xià zhī xīn néng jǐ rén
相识满天下,知心能几人?
xiāng féng hǎo sì chū xiāng shí dào lǎo zhōng wú yuàn hèn xīn
相逢好似初相识,到老终无怨恨心。
jìn shuǐ zhī yú xìng jìn shān shi niǎo yīn
近水知鱼性,近山识鸟音。
yì zhǎng yì tuì shān xī shuǐ yì fǎn yì fù xiǎo rén xīn
易涨易退山溪水,易反易覆小人心。
yùn qù jīn chéng tiě shí lái tiě shì jīn
运去金成铁,时来铁似金。
dú shū xū yòng yì yī zì zhí qiān jīn
读书须用意,一字值千金。
féng rén qiě shuō sān fēn huà wèi kě quán pāo yī piàn xīn
逢人且说三分话,未可全抛一片心。
yǒu yì zāi huā huā bù fā wú xīn chā liǔ liǔ chéng yīn
有意栽花花不发,无心插柳柳成荫。
huà hǔ huà pí nán huà gǔ zhī rén zhī miàn bù zhī xīn
画虎画皮难画骨,知人知面不知心。
qián cái rú fèn tǔ rén yì zhí qiān jīn
钱财如粪土,仁义值千金。
liú shuǐ xià tān fēi yǒu yì bái yún chū xiù běn wú xīn
流水下滩非有意,白云出岫本无心。
dāng shí ruò bù dēng gāo wàng shuí xìn dōng liú hǎi yáng shēn
当时若不登高望,谁信东流海洋深?
lù yáo zhī mǎ lì rì jiǔ jiàn rén xīn
路遥知马力,日久见人心。
liǎng rén yì bān xīn wú qián kān mǎi jīn
两人一般心,无钱堪买金;
yī rén yì bān xīn yǒu qián nán mǎi zhēn
一人一般心,有钱难买针。
xiāng jiàn yì de hǎo jiǔ zhù nán wéi rén
相见易得好,久住难为人。
mǎ xíng wú lì jiē yīn shòu rén bù fēng liú zhǐ wèi pín
马行无力皆因瘦,人不风流只为贫。
ráo rén bú shì chī hàn chī hàn bú huì ráo rén
饶人不是痴汉,痴汉不会饶人。
shì qīn bú shì qīn fēi qīn què shì qīn
是亲不是亲,非亲却是亲。
měi bù měi xiāng zhōng shuǐ
美不美,乡中水;
qīn bù qīn gù xiāng rén
亲不亲,故乡人。
yīng huā yóu pà chūn guāng lǎo qǐ kě jiào rén wang dù chūn
莺花犹怕春光老,岂可教人枉度春?
xiāng féng bù yǐn kōng guī qù dòng kǒu táo huā yě xiào rén
相逢不饮空归去,洞口桃花也笑人。
hóng fěn jiā rén xiū shǐ lǎo fēng liú làng zǐ mò jiào pín
红粉佳人休使老,风流浪子莫教贫。
zài jiā bú huì yíng bīn kè chū mén fāng zhī shǎo zhǔ rén
在家不会迎宾客,出门方知少主人。
huáng qín wú jiǎ ā wèi wú zhēn
黄芩无假,阿魏无真。
kè lái zhǔ bù gù zì shì wú liáng bīn
客来主不顾,自是无良宾。
liáng bīn fāng bù gù yīng kǒng shì chī rén
良宾方不顾,应恐是痴人。
pín jū nào shì wú rén wèn fù zài shēn shān yǒu yuǎn qīn
贫居闹市无人问,富在深山有远亲。
shuí rén bèi hòu wú rén shuō něi gè rén qián bù shuō rén
谁人背后无人说,哪个人前不说人?
yǒu qián dào zhēn yǔ wú qián yǔ bù zhēn
有钱道真语,无钱语不真。
bù xìn dàn kàn yán zhōng jiǔ bēi bēi xiān quàn yǒu qián rén
不信但看筵中酒,杯杯先劝有钱人。
nào lǐ zhèng qián jìng chǔ ān shēn
闹里挣钱,静处安身。
lái rú fēng yǔ qù shì wēi chén
来如风雨,去似微尘。
cháng jiāng hòu làng tuī qián làng shì shàng xīn rén gǎn jiù rén
长江后浪推前浪,世上新人赶旧人。
jìn shuǐ lóu tái xiān dé yuè xiàng yáng huā mù zǎo féng chūn
近水楼台先得月,向阳花木早逢春。
gǔ rén bú jiàn jīn shí yuè jīn yuè céng jīng zhào gǔ rén
古人不见今时月,今月曾经照古人。
xiān dào wèi jūn hòu dào wéi chén
先到为君,后到为臣。
mò dào jūn xíng zǎo gèng yǒu zǎo xíng rén
莫道君行早,更有早行人。
mò xìn zhí zhōng zhí xū fáng rén bù rén
莫信直中直,须防仁不仁。
shān zhōng yǒu zhí shù shì shàng wú zhí rén
山中有直树,世上无直人。
zì hèn zhī wú yè mò yuàn tài yáng piān
自恨枝无叶,莫怨太阳偏。
yī qiè dōu shì mìng bàn diǎn bù yóu rén
一切都是命,半点不由人。
yī nián zhī jì zài yú chūn yī rì zhī jì zài yú yín
一年之计在于春,一日之计在于寅。
yī jiā zhī jì zài yú hé yī shēng zhī jì zài yú qín
一家之计在于和,一生之计在于勤。
zé rén zhī xīn zé jǐ shù jǐ zhī xīn shù rén
责人之心责己,恕己之心恕人。
shǒu kǒu rú píng fáng yì rú chéng
守口如瓶,防意如城。
nìng kě rén fù wǒ qiè mò wǒ fù rén
宁可人负我,切莫我负人。
zài sān xū shèn yì dì yī mò qī xīn
再三须慎意,第一莫欺心。
hǔ shēn yóu kě jìn rén dú bù kě qīn
虎身犹可近,人毒不可亲。
lái shuō shì fēi zhě biàn shì shì fēi rén
来说是非者,便是是非人。
yuǎn shuǐ nán jiù jìn huǒ yuǎn qīn bù rú jìn lín
远水难救近火,远亲不如近邻。
yǒu jiǔ yǒu ròu duō xiōng dì jí nàn hé zēng jiàn yī rén
有酒有肉多兄弟,急难何曾见一人?
rén qíng shì zhǐ zhāng zhāng báo shì shì rú qí jú jú xīn
人情似纸张张薄,世事如棋局局新。
shān zhōng yě yǒu qiān nián shù shì shàng nán féng bǎi suì rén
山中也有千年树,世上难逢百岁人。
lì wēi xiū fù zhòng yán qīng mò quàn rén
力微休负重,言轻莫劝人。
wú qián xiū rù zhòng zāo nàn mò xún qīn
无钱休入众,遭难莫寻亲。
píng shēng bù zuò zhòu méi shì shì shàng yīng wú qiè chǐ rén
平生不做皱眉事,世上应无切齿人。
shì zhě guó zhī bǎo rú wèi xí shàng zhēn
士者国之宝,儒为席上珍。
ruò yào duàn jiǔ fǎ xǐng yǎn kàn zuì rén
若要断酒法,醒眼看醉人。
qiú rén xū qiú dà zhàng fū jì rén xū jì jí shí wú
求人须求大丈夫,济人须济急时无。
kě shí yī dī rú gān lù zuì hòu tiān bēi bù rú wú
渴时一滴如甘露,醉后添杯不如无。
jiǔ zhù lìng rén jiàn pín lái qīn yě shū
久住令人贱,频来亲也疏。
jiǔ zhōng bù yǔ zhēn jūn zi cái shàng fèn míng dà zhàng fū
酒中不语真君子,财上分明大丈夫。
chū jiā rú chū chéng fó yǒu yú
出家如初,成佛有余。
jī jīn qiān liǎng bù rú míng jiě jīng shū
积金千两,不如明解经书。
yǎng zǐ bù jiào rú yǎng lǘ yǎng nǚ bù jiào rú yǎng zhū
养子不教如养驴,养女不教如养猪。
yǒu tián bù gēng cāng lǐn xū yǒu shū bù dú zǐ sūn yú
有田不耕仓廪虚,有书不读子孙愚。
cāng lǐn xū xī suì yuè fá zǐ sūn yú xī lǐ yí shū
仓廪虚兮岁月乏,子孙愚兮礼仪疏。
tīng jūn yī xí huà shèng dú shí nián shū
听君一席话,胜读十年书。
rén bù tōng jīn gǔ mǎ niú rú jīn jū
人不通今古,马牛如襟裾。
máng máng sì hǎi rén wú shù něi gè nán ér shì zhàng fū
茫茫四海人无数,哪个男儿是丈夫?
bái jiǔ niàng chéng yuán hào kè huáng jīn sàn jìn wèi shōu shū
白酒酿成缘好客,黄金散尽为收书。
jiù rén yī mìng shèng zào qī jí fú tú
救人一命,胜造七级浮屠。
chéng mén shī huǒ yāng jí chí yú
城门失火,殃及池鱼。
tíng qián shēng ruì cǎo hǎo shì bù rú wú
庭前生瑞草,好事不如无。
yù qiú shēng fù guì xū xià sǐ gōng fū
欲求生富贵,须下死工夫。
bǎi nián chéng zhī bù zú yī dàn huài zhī yǒu yú
百年成之不足,一旦坏之有余。
rén xīn shì tiě guān fǎ rú lú
人心似铁,官法如炉。
shàn huà bù zú è huà yǒu yú
善化不足,恶化有余。
shuǐ zhì qīng zé wú yú rén tài jí zé wú zhì
水至清则无鱼,人太急则无智。
zhī zhě jiǎn bàn yú zhě quán wú
知者减半,愚者全无。
zài jiā yóu fù chū jià cóng fu
在家由父,出嫁从夫。
chī rén wèi fù xián nǚ jìng fu
痴人畏妇,贤女敬夫。
shì fēi zhōng rì yǒu bù tīng zì rán wú
是非终日有,不听自然无。
zhú lí máo shè fēng guāng hǎo dào yuàn sēng fáng zhōng bù rú
竹篱茅舍风光好,道院僧房终不如。
nìng kě zhèng ér bù zú bù kě yá ér yǒu yú
宁可正而不足,不可邪而有余。
nìng kě xìn qí yǒu bù kě xìn qí wú
宁可信其有,不可信其无。
mìng lǐ yǒu shí zhōng xū yǒu mìng lǐ wú shí mò qiǎng qiú
命里有时终须有,命里无时莫强求。
dào yuàn yíng xiān kè shū táng yǐn xiāng rú
道院迎仙客,书堂隐相儒。
tíng zāi qī fèng zhú chí yǎng huà lóng yú
庭栽栖凤竹,池养化龙鱼。
jié jiāo xū shèng jǐ shì wǒ bù rú wú
结交须胜己,似我不如无。
dàn kàn sān wǔ rì xiāng jiàn bù rú chū
但看三五日,相见不如初。
rén qíng shì shuǐ fèn gāo xià shì shì rú yún rèn juǎn shū
人情似水分高下,世事如云任卷舒。
huì shuō shuo dōu shì bú huì shuō wú lǐ
会说说都是,不会说无理。
mó dāo hèn bù lì dāo lì shāng rén zhǐ
磨刀恨不利,刀利伤人指;
qiú cái hèn bù duō cái duō hài zì jǐ
求财恨不多,财多害自己。
zhī zú cháng zú zhōng shēn bù rǔ
知足常足,终身不辱;
zhī zhǐ cháng zhǐ zhōng shēn bù chǐ
知止常止,终身不耻。
yǒu fú shāng cái wú fú shāng jǐ
有福伤财,无福伤己。
chā zhī háo lí shī zhī qiān lǐ
差之毫厘,失之千里。
ruò dēng gāo bì zì bēi ruò shè yuǎn bì zì ěr
若登高必自卑,若涉远必自迩。
sān sī ér xíng zài sī kě yǐ
三思而行,再思可矣。
dòng kǒu bù rú qīn wéi qiú rén bù rú qiú jǐ
动口不如亲为,求人不如求己。
xiǎo shí shì xiōng dì zhǎng dà gè xiāng lǐ
小时是兄弟,长大各乡里。
jí cái mò jí shí yuàn shēng mò yuàn sǐ
嫉财莫嫉食,怨生莫怨死。
rén jiàn bái tóu tián wǒ jiàn bái tóu xǐ
人见白头嗔,我见白头喜。
duō shǎo shào nián láng bú dào bái tóu sǐ
多少少年郎,不到白头死。
qiáng yǒu fèng bì yǒu ěr
墙有缝,壁有耳。
hǎo shì bù chū mén huài shì chuán qiān lǐ
好事不出门,坏事传千里。
ruò yào rén bù zhī chú fēi jǐ mò wéi
若要人不知,除非己莫为。
wéi rén bù zuò kuī xīn shì bàn yè qiāo mén xīn bù jīng
为人不做亏心事,半夜敲门心不惊。
zéi shì xiǎo rén zhì guò jūn zi
贼是小人,智过君子。
jūn zǐ gù qióng xiǎo rén qióng sī làn yǐ
君子固穷,小人穷斯滥矣。
fù guì duō yōu pín qióng zì zài
富贵多忧,贫穷自在。
bù yǐ wǒ wèi dé fǎn yǐ wǒ wèi chóu
不以我为德,反以我为仇。
nìng kě zhí zhōng qǔ bù kě qǔ zhōng qiú
宁可直中取,不可曲中求。
rén wú yuǎn lǜ bì yǒu jìn yōu
人无远虑,必有近忧。
zhī wǒ zhě wèi wǒ xīn yōu bù zhī wǒ zhě wèi wǒ hé qiú
知我者谓我心忧,不知我者谓我何求?
qíng tiān bù kěn qù zhí dài yǔ lín tóu
晴天不肯去,直待雨淋头。
chéng shì mò shuō fù shuǐ nán shōu
成事莫说,覆水难收。
shì fēi zhī wèi duō kāi kǒu fán nǎo jiē yīn qiáng chū tóu
是非只为多开口,烦恼皆因强出头。
rěn de yī shí zhī qì miǎn de bǎi rì zhī yōu
忍得一时之气,免得百日之忧。
jìn lái xué de wū guī fǎ de suō tóu shí qiě suō tóu
近来学得乌龟法,得缩头时且缩头。
jù fǎ zhāo zhāo lè qī gōng rì rì yōu
惧法朝朝乐,欺公日日忧。
rén shēng yī shì cǎo zhǎng yī chūn
人生一世,草长一春。
hēi fā bù zhī qín xué zǎo zhuǎn yǎn biàn shì bái tóu wēng
黑发不知勤学早,转眼便是白头翁。
yuè guò shí wǔ guāng míng shǎo rén dào zhōng nián wàn shì xiū
月过十五光明少,人到中年万事休。
ér sūn zì yǒu ér sūn fú mò wèi ér sūn zuò mǎ niú
儿孙自有儿孙福,莫为儿孙做马牛。
rén shēng bù mǎn bǎi cháng huái qiān suì yōu
人生不满百,常怀千岁忧。
jīn zhāo yǒu jiǔ jīn zhāo zuì míng rì chóu lái míng rì yōu
今朝有酒今朝醉,明日愁来明日忧。
lù féng xiǎn chù xū huí bì shì dào lín tóu bù zì yóu
路逢险处须回避,事到临头不自由。
rén pín bù yǔ shuǐ píng bù liú
人贫不语,水平不流。
yī jiā yǎng nǚ bǎi jiā qiú yī mǎ bù xíng bǎi mǎ yōu
一家养女百家求,一马不行百马忧。
yǒu huā fāng zhuó jiǔ wú yuè bù dēng lóu
有花方酌酒,无月不登楼。
sān bēi tōng dà dào yī zuì jiě qiān chóu
三杯通大道,一醉解千愁。
shēn shān bì jìng cáng měng hǔ dà hǎi zhōng xū nà xì liú
深山毕竟藏猛虎,大海终须纳细流。
xī huā xū jiǎn diǎn ài yuè bù shū tóu
惜花须检点,爱月不梳头。
dà dǐ xuǎn tā jī gǔ hǎo bù chá hóng fěn yě fēng liú
大抵选她肌骨好,不搽红粉也风流。
shòu ēn shēn chù yi xiān tuì dé yì nóng shí biàn kě xiū
受恩深处宜先退,得意浓时便可休。
mò dài shì fēi lái rù ěr cóng qián ēn ài fǎn wèi chóu
莫待是非来入耳,从前恩爱反为仇。
liú de wǔ hú míng yuè zài bù chóu wú chǔ xià jīn gōu
留得五湖明月在,不愁无处下金钩。
xiū bié yǒu yú chù mò liàn qiǎn tān tóu
休别有鱼处,莫恋浅滩头。
qù shí zhōng xū qù zài sān liú bú zhù
去时终须去,再三留不住。
rěn yī jù xi yī nù ráo yī zhāo tuì yī bù
忍一句,息一怒,饶一着,退一步。
sān shí bù háo sì shí bù fù wǔ shí jiāng lái xín sǐ lù
三十不豪,四十不富,五十将来寻死路。
shēng bù rèn hún sǐ bù rèn shī
生不认魂,死不认尸。
yī cùn guāng yīn yī cùn jīn cùn jīn nán mǎi cùn guāng yīn
一寸光阴一寸金,寸金难买寸光阴。
fù mǔ ēn shēn zhōng yǒu bié fū qī yì zhòng yě fēn lí
父母恩深终有别,夫妻义重也分离。
rén shēng shì niǎo tóng lín sù dà nàn lái shí gè zì fēi
人生似鸟同林宿,大难来时各自飞。
rén shàn bèi rén qī mǎ shàn bèi rén qí
人善被人欺,马善被人骑。
rén wú hèng cái bù fù mǎ wú yè cǎo bù féi
人无横财不富,马无夜草不肥。
rén è rén pà tiān bù pà rén shàn rén qī tiān bù qī
人恶人怕天不怕,人善人欺天不欺。
shàn è dào tóu zhōng yǒu bào zhǐ pàn lái zǎo yǔ lái chí
善恶到头终有报,只盼来早与来迟。
huáng hé shàng yǒu chéng qīng rì qǐ néng rén wú de yùn shí
黄河尚有澄清日,岂能人无得运时?
dé chǒng sī rǔ jū ān sī wēi
得宠思辱,居安思危。
niàn niàn yǒu rú lín dí rì xīn xīn cháng shì guò qiáo shí
念念有如临敌日,心心常似过桥时。
yīng xióng xíng xiǎn dào fù guì shì huā zhī
英雄行险道,富贵似花枝。
rén qíng mò dào chūn guāng hǎo zhǐ pà qiū lái yǒu lěng shí
人情莫道春光好,只怕秋来有冷时。
sòng jūn qiān lǐ zhōng yǒu yī bié
送君千里,终有一别。
dàn jiāng lěng yǎn guān páng xiè kàn nǐ héng xíng dào jǐ shí
但将冷眼观螃蟹,看你横行到几时。
jiàn shì mò shuō wèn shì bù zhī
见事莫说,问事不知。
xián shì mò guǎn wú shì zǎo guī
闲事莫管,无事早归。
jiǎ duàn rǎn jiù zhēn hóng sè yě bèi páng rén shuō shì fēi
假缎染就真红色,也被旁人说是非。
shàn shì kě zuò è shì mò wèi
善事可做,恶事莫为。
xǔ rén yī wù qiān jīn bù yí
许人一物,千金不移。
lóng shēng lóng zǐ hǔ shēng hǔ r
龙生龙子,虎生虎儿。
lóng yóu qiǎn shuǐ zāo xiā xì hǔ luò píng yuán bèi quǎn qī
龙游浅水遭虾戏,虎落平原被犬欺。
yī jǔ shǒu dēng lóng hǔ bǎng shí nián shēn dào fèng huáng chí
一举首登龙虎榜,十年身到凤凰池。
shí nián hán chuāng wú rén wèn yī jǔ chéng míng tiān xià zhī
十年寒窗无人问,一举成名天下知。
jiǔ zhài xún cháng chǔ chù yǒu rén shēng qī shí gǔ lái xī
酒债寻常处处有,人生七十古来稀!
yǎng ér fáng lǎo jī gǔ fáng jī
养儿防老,积谷防饥。
jī tún gǒu zhì zhī chù wú shī qí shí shù kǒu zhī jiā kě yǐ wú jī yǐ
鸡豚狗彘之畜,无失其时,数口之家,可以无饥矣。
dāng jiā cái zhī yán mǐ guì yǎng zǐ fāng zhī fù mǔ ēn
当家才知盐米贵,养子方知父母恩。
cháng jiāng yǒu rì sī wú rì mò bǎ wú shí dāng yǒu shí
常将有日思无日,莫把无时当有时。
shù yù jìng ér fēng bù zhǐ zi yù yǎng ér qīn bù dài
树欲静而风不止,子欲养而亲不待。
shí lái fēng sòng téng wáng gé yùn qù léi hōng jiàn fú bēi
时来风送滕王阁,运去雷轰荐福碑。
rù mén xiū wèn róng kū shì qiě kàn róng yán biàn dé zhī
入门休问荣枯事,且看容颜便得知。
guān qīng sī lì shòu shén líng miào zhù féi
官清司吏瘦,神灵庙祝肥。
xi què léi tíng wàn j ba què hǔ bào zhī wēi
息却雷霆之怒,罢却虎豹之威。
ráo rén suàn zhī běn shū rén suàn zhī jī
饶人算之本,输人算之机。
hǎo yán nán de è yǔ yì shī
好言难得,恶语易施。
yī yán jì chū sì mǎ nán zhuī
一言既出,驷马难追。
dào wú hǎo zhě shì wú zéi dào wú è zhě shì wú shī
道吾好者是吾贼,道吾恶者是吾师。
lù féng xiá kè xū chéng jiàn bú shì cái rén mò xiàn shī
路逢侠客须呈剑,不是才人莫献诗。
sān rén xíng bì yǒu wǒ shī yān
三人行必有我师焉。
zé qí shàn zhě ér cóng zhī qí bù shàn zhě ér gǎi zhī
选择他们的优点加以学习,看到他们的缺点就对照自己加以改正。”
yù chāng hé shùn xū wéi shàn yào zhèn jiā shēng zài dú shū
欲昌和顺须为善,要振家声在读书。
shào zhuàng bù nǔ lì lǎo dà tú shāng bēi
少壮不努力,老大徒伤悲。
rén yǒu shàn yuàn tiān bì yòu zhī
人有善愿,天必佑之。
mò yǐn mǎo shí jiǔ hūn hūn zuì dào yǒu
莫饮卯时酒,昏昏醉到酉。
mò mà yǒu shí qī yī yè shòu gū qī
莫骂酉时妻,一夜受孤凄。
zhǒng má de má zhòng dòu dé dòu
种麻得麻,种豆得豆。
tiān yǎn huī huī shū ér bù lòu
天眼恢恢,疏而不漏。
jiàn guān mò xiàng qián zuò kè mò zài hòu
见官莫向前,作客莫在后。
níng tiān yī dòu mò tiān yī kǒu
宁添一斗,莫添一口。
táng láng bǔ chán qǐ zhī huáng què zài hòu
螳螂捕蝉,岂知黄雀在后?
bù qiú jīn yù chóng chóng guì dàn yuàn ér sūn gè gè xián
不求金玉重重贵,但愿儿孙个个贤。
yī rì fū qī bǎi shì yīn yuán
一日夫妻,百世姻缘。
bǎi shì xiū lái tóng chuán dù qiān shì xiū lái gòng zhěn mián
百世修来同船渡,千世修来共枕眠。
shā rén yī wàn zì sǔn sān qiān
杀人一万,自损三千。
shāng rén yī yǔ lì rú dāo gē
伤人一语,利如刀割。
kū mù féng chūn yóu zài fā rén wú liǎng dù zài shào nián
枯木逢春犹再发,人无两度再少年。
wèi wǎn xiān tóu sù jī míng zǎo kàn tiān
未晚先投宿,鸡鸣早看天。
jiàng xiàng dǐng tóu kān zǒu mǎ gōng hóu dù nèi hǎo chēng chuán
将相顶头堪走马,公侯肚内好撑船。
fù rén sī lái nián qióng rén xiǎng yǎn qián
富人思来年,穷人想眼前。
shì shàng ruò yào rén qíng hǎo shē qù wù pǐn mò qǔ qián
世上若要人情好,赊去物品莫取钱。
shēng sǐ yǒu mìng fù guì zài tiān
生死有命,富贵在天。
jī shí yuán yǒu huǒ bù jī nǎi wú yān
击石原有火,不击乃无烟。
rén xué shǐ zhī dào bù xué yì tú rán
人学始知道,不学亦徒然。
mò xiào tā rén lǎo zhōng xū hái dào lǎo
莫笑他人老,终须还到老。
hé de lín lǐ hǎo yóu rú shi piàn bǎo
和得邻里好,犹如拾片宝。
dàn néng shǒu běn fèn zhōng shēn wú fán nǎo
但能守本分,终身无烦恼。
dà jiā zuò shì xún cháng xiǎo jiā zuò shì huāng zhāng
大家做事寻常,小家做事慌张。
dà jiā lǐ yì jiào zǐ dì xiǎo jiā xiōng è xun ér láng
大家礼义教子弟,小家凶恶训儿郎。
jūn zǐ ài cái qǔ zhī yǒu dào
君子爱财,取之有道。
zhēn fù ài sè nà zhī yǐ lǐ
贞妇爱色,纳之以礼。
shàn yǒu shàn bào è yǒu è bào
善有善报,恶有恶报。
bú shì bù bào shí hòu wèi dào
不是不报,时候未到。
wàn è yín wéi shǒu bǎi xíng xiào dāng xiān
万恶淫为首,百行孝当先。
rén ér wú xìn bù zhī qí kě yě
一个人如果不讲信用,真不知道他还能干什么事情。
yī rén dào xū qiān rén chuán shí
一人道虚,千人传实。
fán shì yāo hǎo xū wèn sān lǎo
凡事要好,须问三老。
ruò zhēng xiǎo lì biàn shī dà dào
若争小利,便失大道。
jiā zhōng bù hé lín lǐ qī lín lǐ bù hé shuō shì fēi
家中不和邻里欺,邻里不和说是非。
nián nián fáng jī yè yè fáng dào
年年防饥,夜夜防盗。
xué zhě shì hǎo bù xué bù hǎo
学者是好,不学不好。
xué zhě rú hé rú dào bù xué rú cǎo rú hāo
学者如禾如稻,不学如草如蒿。
yù yǐn jiǔ shí xū fáng zuì de gāo gē chù qiě gāo gē
遇饮酒时须防醉,得高歌处且高歌。
yīn fēng chuī huǒ yòng lì bù duō
因风吹火,用力不多。
bù yīn yú fū yǐn zěn néng jiàn bō tāo
不因渔夫引,怎能见波涛?
wú qiú dào chù rén qíng hǎo bù yǐn rèn tā jiǔ jià gāo
无求到处人情好,不饮任他酒价高。
zhī shì shǎo shí fán nǎo shǎo shí rén duō chù shì fēi duō
知事少时烦恼少,识人多处是非多。
jìn shān bù pà shāng rén hǔ zhǐ pà rén qíng liǎng miàn dāo
进山不怕伤人虎,只怕人情两面刀。
qiáng zhōng gèng yǒu qiáng zhōng shǒu è rén xū yòng è rén mó
强中更有强中手,恶人须用恶人磨。
huì shǐ bù zài jiā fù háo fēng liú bù yòng yī zhuó jiā
会使不在家富豪,风流不用衣着佳。
guāng yīn sì jiàn rì yuè rú suō
光阴似箭,日月如梭。
tiān shí bù rú dì lì dì lì bù rú rén hé
天时不如地利,地利不如人和。
huáng jīn wèi wèi guì ān lè zhí qián duō
黄金未为贵,安乐值钱多。
wéi shàn zuì lè zuò è nán táo
为善最乐,作恶难逃。
yáng yǒu guì rǔ zhī ēn yā yǒu fǎn bǔ zhī qíng
羊有跪乳之恩,鸦有反哺之情。
xiào shùn hái shēng xiào shùn zi wǔ nì hái shēng wǔ nì r
孝顺还生孝顺子,忤逆还生忤逆儿。
bù xìn dàn kàn yán qián shuǐ diǎn diǎn dī dī jiù wō chí
不信但看檐前水,点点滴滴旧窝池。
yǐn è yáng shàn zhí qí liǎng duān
隐恶扬善,执其两端。
qī xián fū huò shǎo zi xiào fù xīn kuān
妻贤夫祸少,子孝父心宽。
yǐ fù zhī shuǐ shōu zhī shí nán
已覆之水,收之实难。
rén shēng zhī zú shí cháng zú rén lǎo tōu xián qiě shì xián
人生知足时常足,人老偷闲且是闲。
chǔ chù lǜ yáng kān xì mǎ jiā jiā yǒu lù tōng cháng ān
处处绿杨堪系马,家家有路通长安。
jì zhuì fǔ zèng fǎn gù hé yì
既坠釜甑,反顾何益。
jiàn zhě yì xué zhě nán
见者易,学者难。
yàn jìng hái sī xuān xián xuān yòu yì shān
厌静还思喧,嫌喧又忆山。
zì cóng xīn dìng hòu wú chǔ bù ān rán
自从心定后,无处不安然。
mò jiāng róng yì de biàn zuò děng xián kàn
莫将容易得,便作等闲看。
yòng xīn jì jiào bān bān cuò tuì hòu sī liang shì shì kuān
用心计较般般错,退后思量事事宽。
dào lù gè bié yǎng jiā yì bān
道路各别,养家一般。
yóu jiǎn rù shē yì cóng shē rù jiǎn nán
由俭入奢易,从奢入俭难。
zhī yīn shuō yǔ zhī yīn tīng bú shì zhī yīn mò yǔ tán
知音说与知音听,不是知音莫与谈。
diǎn shí huà wèi jīn rén xīn yóu wèi zú
点石化为金,人心犹未足。
xìn le dǔ mài le wū
信了赌,卖了屋。
tā rén guān huā bù shè nǐ mù
他人观花,不涉你目。
tā rén lù lù bù shè nǐ zú
他人碌碌,不涉你足。
shuí rén bù ài zǐ sūn xián shuí rén bù ài qiān zhōng sù
谁人不爱子孙贤,谁人不爱千钟粟。
nài wǔ xíng bú shì zhè bān tí mù
奈五行,不是这般题目。
mò bǎ zhēn xīn kōng jì jiào ér sūn zì yǒu ér sūn fú
莫把真心空计较,儿孙自有儿孙福。
shū dào yòng shí fāng hèn shǎo shì fēi jīng guò bù zhī nán
书到用时方恨少,事非经过不知难。
tiān xià wú bù shì de fù mǔ shì shàng zuì nán de zhě xiōng dì
天下无不是的父母,世上最难得者兄弟。
yú rén bù hé quàn rén yǎng é
与人不和,劝人养鹅;
yú rén bù mù quàn rén jià wū
与人不睦,劝人架屋。
dàn xíng hǎo shì mò wèn qián chéng
但行好事,莫问前程。
bù jiāo sēng dào biàn shì hǎo rén
不交僧道,便是好人。
hé xiá shuǐ jī rén jí jì shēng
河狭水激,人急计生。
míng zhī shān yǒu hǔ mò xiàng hǔ shān xíng
明知山有虎,莫向虎山行。
lù bù chǎn bù píng shì bù wéi bù chéng
路不铲不平,事不为不成。
wú qián fāng duàn jiǔ lín lǎo shǐ dú jīng
无钱方断酒,临老始读经。
diǎn tǎ qī céng bù rú àn chù yī dēng
点塔七层,不如暗处一灯。
táng shàng èr lǎo shì huó fó hé yòng líng shān cháo shì zūn
堂上二老是活佛,何用灵山朝世尊。
wàn shì quàn rén xiū mán mèi jǔ tóu sān chǐ yǒu shén míng
万事劝人休瞒昧,举头三尺有神明。
dàn cún fāng cùn tǔ liú yǔ zǐ sūn gēng
但存方寸土,留与子孙耕。
miè què xīn tóu huǒ tī qǐ fú qián dēng
灭却心头火,剔起佛前灯。
xīng xīng duō bù zú méng méng zuò gōng qīng
惺惺多不足,蒙蒙作公卿。
zhòng xīng lǎng lǎng bù rú gū yuè dú míng
众星朗朗,不如孤月独明。
xiōng dì xiāng hài bù rú yǒu shēng
兄弟相害,不如友生。
hé lǐ kě zuò xiǎo lì bù zhēng
合理可作,小利不争。
mǔ dān huā hǎo kōng rù mù zǎo huā suī xiǎo jié shí duō
牡丹花好空入目,枣花虽小结实多。
qī lǎo mò qī xiǎo qī rén xīn bù míng
欺老莫欺小,欺人心不明。
qín fèn gēng chú shōu dì lì tā shí bǎo nuǎn xiè cāng tiān
勤奋耕锄收地利,他时饱暖谢苍天。
de rěn qiě rěn de nài qiě nài bù rěn bù nài xiǎo shì chéng zāi
得忍且忍,得耐且耐,不忍不耐,小事成灾。
xiāng lùn chěng yīng háo jiā jì jiàn jiàn tuì
相论逞英豪,家计渐渐退。
xián fù lìng fu guì è fù lìng fu bài
贤妇令夫贵,恶妇令夫败。
yī rén yǒu qìng zhào mín xián lài
一人有庆,兆民咸赖。
rén lǎo xīn wèi lǎo rén qióng zhì mò qióng
人老心未老,人穷志莫穷。
rén wú qiān rì hǎo huā wú bǎi rì hóng
人无千日好,花无百日红。
huáng fēng yī kǒu zhēn jú zi liǎng biān fēn
黄蜂一口针,橘子两边分。
shì jiān tòng hèn shì zuì dú yín fù xīn
世间痛恨事,最毒淫妇心。
shā rén kě shù qíng lǐ bù róng
杀人可恕,情理不容。
zhà fù bù zhī xīn shòu yòng zhà pín nán gǎi jiù jiā fēng
乍富不知新受用,乍贫难改旧家风。
zuò shàng kè cháng mǎn bēi zhōng jiǔ bù kōng
座上客常满,杯中酒不空。
wū lòu gèng zāo lián yè yǔ xíng chuán yòu yù dǎ tóu fēng
屋漏更遭连夜雨,行船又遇打头风。
sǔn yīn luò tuò fāng chéng zhú yú wèi bēn bō shǐ huà lóng
笋因落箨方成竹,鱼为奔波始化龙。
jì de shào nián qí zhú mǎ zhuǎn yǎn yòu shì bái tóu wēng
记得少年骑竹马,转眼又是白头翁。
lǐ yì shēng yú fù zú dào zéi chū yú dǔ bó
礼义生于富足,盗贼出于赌博。
tiān shàng zhòng xīng jiē gǒng běi shì jiān wú shuǐ bù cháo dōng
天上众星皆拱北,世间无水不朝东。
shì wèi zhī jǐ zhě sǐ nǚ wèi yuè jǐ zhě róng
士为知己者死,女为悦己者容。
sè jí shì kōng kōng jí shì sè
色即是空,空即是色。
jūn zǐ ān pín dá rén zhī mìng
君子安贫,达人知命。
liáng yào kǔ kǒu lì yú bìng zhōng yán nì ěr lì yú xíng
好药虽苦却有利于治病,忠言虽然不好听却对人的行为大有益处。
shùn tiān zhě chāng nì tiān zhě wáng
顺天者昌,逆天者亡。
yǒu yuán qiān lǐ lái xiāng huì wú yuán duì miàn bù xiāng féng
有缘千里来相会,无缘对面不相逢。
yǒu fú zhě chāng wú fú zhě wáng
有福者昌,无福者亡。
rén wèi cái sǐ niǎo wèi shí wáng
人为财死,鸟为食亡。
fū qī xiàng hé hǎo qín sè yǔ shēng huáng
夫妻相和好,琴瑟与笙簧。
hóng fěn yì zhuāng jiāo tài nǚ wú qián nán zuò hǎo ér láng
红粉易妆娇态女,无钱难作好儿郎。
yǒu zi zhī rén pín bù jiǔ wú r wú nǚ fù bù zhǎng
有子之人贫不久,无儿无女富不长。
shàn bì shòu lǎo è bì zǎo wáng
善必寿老,恶必早亡。
shuǎng kǒu shí duō piān zuò bìng kuài xīn shì guò kǒng zāo yāng
爽口食多偏作病,快心事过恐遭殃。
fù guì dìng yào yī běn fèn pín qióng bù bì zài sī liàng
富贵定要依本分,贫穷不必再思量。
huà shuǐ wú fēng kōng zuò làng xiù huā suī hǎo bù wén xiāng
画水无风空作浪,绣花虽好不闻香。
tān tā yī dòu mǐ shī què bàn nián liáng
贪他一斗米,失却半年粮。
zhēng tā yī jiǎo tún fǎn shī yī zhǒu yáng
争他一脚豚,反失一肘羊。
lóng guī wǎn dòng yún yóu shī shè guò chūn shān cǎo mù xiāng
龙归晚洞云犹湿,麝过春山草木香。
píng shēng zhǐ huì shuō rén duǎn hé bù huí tóu bǎ jǐ liàng
平生只会说人短,何不回头把己量?
jiàn shàn rú bù jí jiàn è rú tàn tāng
见善如不及,见恶如探汤。
rén qióng zhì duǎn mǎ shòu máo cháng
人穷志短,马瘦毛长。
zì jiā xīn lǐ jí tā rén wèi zhī máng
自家心里急,他人未知忙。
pín wú dá shì jiāng jīn zèng bìng yǒu gāo rén shuō yào fāng
贫无达士将金赠,病有高人说药方。
chù lái mò yǔ jìng shì guò xīn qīng liáng
触来莫与竞,事过心清凉。
qiū lái mǎn shān duō xiù sè chūn lái wú chǔ bù huā xiāng
秋来满山多秀色,春来无处不花香。
fán rén bù kě mào xiāng hǎi shuǐ bù kě dǒu liáng
凡人不可貌相,海水不可斗量。
qīng qīng zhī shuǐ wèi tǔ suǒ fáng jì jì zhī shì wèi jiǔ suǒ shāng
清清之水为土所防,济济之士为酒所伤。
hāo cǎo zhī xià huò yǒu lán xiāng máo cí zhī wū huò yǒu hòu wáng
蒿草之下或有兰香,茅茨之屋或有侯王。
wú xiàn zhū mén shēng è piǎo jǐ duō bái wū chū gōng qīng
无限朱门生饿殍,几多白屋出公卿。
jiǔ lǐ qián kūn dà hú zhōng rì yuè zhǎng
酒里乾坤大,壶中日月长。
fú shí zuò lái chūn shān lěng tà huā guī qù mǎ tí xiāng
拂石坐来春衫冷,踏花归去马蹄香。
wàn shì qián shēn dìng fú shēng kōng zì máng
万事前身定,浮生空自忙。
jiào yuè zǐ guī hóu shé lěng sù huā hú dié mèng hún xiāng
叫月子规喉舌冷,宿花蝴蝶梦魂香。
yī yán bù zhōng qiān yán bù yòng
一言不中,千言不用。
yī rén chuán xū bǎi rén chuán shí
一人传虚,百人传实。
wàn jīn liáng yào bù rú wú jí
万金良药,不如无疾。
qiān lǐ sòng é máo lǐ qīng qíng yì zhòng
千里送鹅毛,礼轻情义重。
shì shì rú míng jìng qián chéng àn shì qī
世事如明镜,前程暗似漆。
jūn zǐ huái xíng xiǎo rén huái huì
君子心怀法度,小人心怀恩惠。”
jià shàng wǎn r lún liú zhuǎn xí fù zì yǒu zuò pó shí
架上碗儿轮流转,媳妇自有做婆时。
rén shēng yī shì rú jū guò xì
人生一世,如驹过隙。
liáng tián wàn qǐng rì shí yī shēng
良田万顷,日食一升。
dà shà qiān jiān yè mián bā chǐ
大厦千间,夜眠八尺。
qiān jīng wàn diǎn xiào yì wèi xiān
千经万典,孝义为先。
tiān shàng rén jiān fāng biàn dì yī
天上人间,方便第一。
yī zì rù gōng mén jiǔ niú bá bù chū
一字入公门,九牛拔不出。
bā zì yá mén xiàng nán kāi yǒu lǐ wú qián mò jìn lái
八字衙门向南开,有理无钱莫进来。
yù qiú tiān xià shì xū yòng shì jiān cái
欲求天下事,须用世间财。
fù cóng shēng hé qǐ pín yīn bù suàn lái
富从升合起,贫因不算来。
jìn hé bù dé wang shǐ shuǐ jìn shān bù dé wang shāo chái
近河不得枉使水,近山不得枉烧柴。
jiā wú dú shū zi guān cóng hé chù lái
家无读书子,官从何处来?
cí bù zhǎng bīng yì bù zhǎng cái
慈不掌兵,义不掌财。
yī fū dāng guān wàn fū mò kāi
一夫当关,万夫莫开。
wàn shì bù yóu rén jì jiào yī shēng dōu shì mìng ān pái
万事不由人计较,一生都是命安排。
bái yún běn shì wú xīn wù què bèi qīng fēng yǐn chū lái
白云本是无心物,却被清风引出来。
màn xíng jí xíng nì qǔ shùn qǔ
慢行急行,逆取顺取。
mìng zhòng zhǐ yǒu rú xǔ cái sī háo bù kě yǒu shǎn shī
命中只有如许财,丝毫不可有闪失。
rén jiān sī yǔ tiān wén ruò léi
人间私语,天闻若雷。
àn shì kuī xīn shén mù rú diàn
暗室亏心,神目如电。
yī háo zhī è quàn rén mò zuò
一毫之恶,劝人莫作。
yī háo zhī shàn yǔ rén fāng biàn
一毫之善,与人方便。
kuī rén shì huò ráo rén shì fú tiān yǎn huī huī bào yìng shén sù
亏人是祸,饶人是福,天眼恢恢,报应甚速。
shèng xián yán yǔ shén qīn guǐ fú
圣贤言语,神钦鬼服。
rén gè yǒu xīn xīn gè yǒu jiàn
人各有心,心各有见。
kǒu shuō bù rú shēn féng ěr wén bù rú mù jiàn
口说不如身逢,耳闻不如目见。
jiàn rén fù guì shēng huān xǐ mò bǎ xīn tóu shì huǒ shāo
见人富贵生欢喜,莫把心头似火烧。
yǎng bīng qiān rì yòng zài yī shí
养兵千日,用在一时。
guó qīng cái zi guì jiā fù xiǎo ér jiāo
国清才子贵,家富小儿娇。
lì dāo gē tǐ chuāng yóu shǐ è yǔ shāng rén hèn bù xiāo
利刀割体疮犹使,恶语伤人恨不消。
gōng dào shì jiān wéi bái fà guì rén tóu shàng bù céng ráo
公道世间唯白发,贵人头上不曾饶。
yǒu cái kān chū zhòng wú yī lǎn chū mén
有才堪出众,无衣懒出门。
wèi guān xū zuò xiāng jí dì bì zhēng xiān
为官须作相,及第必争先。
miáo cóng de fā shù yóu zhī fēn
苗从地发,树由枝分。
zhái lǐ rán huǒ yān qì chéng yún
宅里燃火,烟气成云。
yǐ zhí bào yuàn zhī ēn bào ēn
以直报怨,知恩报恩。
hóng yán jīn rì suī qī wǒ bái fà tā shí bù fàng jūn
红颜今日虽欺我,白发他时不放君。
jiè wèn jiǔ jiā hé chǔ yǒu mù tóng yáo zhǐ xìng huā cūn
借问酒家何处有,牧童遥指杏花村。
fù zǐ hé ér jiā bù tuì xiōng dì hé ér jiā bù fēn
父子和而家不退,兄弟和而家不分。
yī piàn yún jiān bù xiāng shí sān qiān lǐ wài què féng jūn
一片云间不相识,三千里外却逢君。
guān yǒu gōng fǎ mín yǒu sī yuē
官有公法,民有私约。
píng shí bù shāo xiāng lín shí bào fó jiǎo
平时不烧香,临时抱佛脚。
xìng shēng tài píng wú shì rì kǒng fáng nián lǎo bù duō shí
幸生太平无事日,恐防年老不多时。
guó luàn sī liáng jiàng jiā pín sī liáng qī
国乱思良将,家贫思良妻。
chí táng jī shuǐ xū fáng hàn tián dì shēn gēng zú yǎng jiā
池塘积水须防旱,田地深耕足养家。
gēn shēn bù pà fēng yáo dòng shù zhèng hé chóu yuè yǐng xié
根深不怕风摇动,树正何愁月影斜。
zhēng de māo ér shī què niú jiǎo
争得猫儿,失却牛脚。
yú zhě qiān lǜ bì yǒu yī dé zhì zhě qiān lǜ bì yǒu yī shī
愚者千虑,必有一得,智者千虑,必有一失。
shǐ wú yú rén yě tīng qí yán ér xìn qí xíng
始吾于人也,听其言而信其行。
jīn wú yú rén yě tīng qí yán ér guān qí xíng
如今我对于他人,是听了他说的话,还要观察他的行为。
něi gè shū tóu wú luàn fā qíng rén yǎn lǐ chū xī shī
哪个梳头无乱发,情人眼里出西施。
zhū chén yuān ér chuān mèi yù yùn shí ér shān huī
珠沉渊而川媚,玉韫石而山辉。
xī yáng wú xiàn hǎo zhǐ kǒng bù duō shí
夕阳无限好,只恐不多时。
jiǔ hàn féng gān lín tā xiāng yù gù zhī
久旱逢甘霖,他乡遇故知;
dòng fáng huā zhú yè jīn bǎng tí míng shí
洞房花烛夜,金榜题名时。
xī huā chūn qǐ zǎo ài yuè yè mián chí
惜花春起早,爱月夜眠迟。
jū shuǐ yuè zài shǒu nòng huā xiāng mǎn yī
掬水月在手,弄花香满衣。
táo hóng lǐ bái qiáng wēi zǐ wèn zhe dōng jūn zǒng bù zhī
桃红李白蔷薇紫,问着东君总不知。
jiào zǐ jiào sūn xū jiào yì zāi sāng zāi zhè shǎo zāi huā
教子教孙须教义,栽桑栽柘少栽花。
xiū niàn gù xiāng shēng chù hǎo shòu ēn shēn chù biàn wèi jiā
休念故乡生处好,受恩深处便为家。
xué zài yī rén zhī xià yòng zài wàn rén zhī shàng
学在一人之下,用在万人之上。
yī rì wéi shī zhōng shēng wèi fù
一日为师,终生为父。
wàng ēn fù yì qín shòu zhī tú
忘恩负义,禽兽之徒。
quàn jūn mò jiāng yóu chǎo cài liú yǔ ér sūn yè dú shū
劝君莫将油炒菜,留与儿孙夜读书。
shū zhōng zì yǒu qiān zhōng sù shū zhōng zì yǒu yán rú yù
书中自有千钟粟,书中自有颜如玉。
mò yuàn tiān lái mò yuàn rén wǔ xíng bā zì mìng shēng chéng
莫怨天来莫怨人,五行八字命生成。
mò yuàn zì jǐ qióng qióng yào qióng de gān jìng
莫怨自己穷,穷要穷得干净;
mò xiàn tā rén fù fù yào fù de qīng gāo
莫羡他人富,富要富得清高。
bié rén qí mǎ wǒ qí lǘ zǐ xì sī liang wǒ bù rú
别人骑马我骑驴,仔细思量我不如,
dài wǒ huí tóu kàn hái yǒu tiāo jiǎo hàn
待我回头看,还有挑脚汉。
lù shàng yǒu jī rén jiā zhōng yǒu shèng fàn
路上有饥人,家中有剩饭。
jī dé yǔ ér sūn yào guǎng xíng fāng biàn
积德与儿孙,要广行方便。
zuò shàn guǐ shén qīn zuò è zāo tiān qiǎn
作善鬼神钦,作恶遭天遣。
jī qián jī gǔ bù rú jī dé mǎi tián mǎi de bù rú mǎi shū
积钱积谷不如积德,买田买地不如买书。
yī rì chūn gōng shí rì liáng shí rì chūn gōng bàn nián liáng
一日春工十日粮,十日春工半年粮。
shū lǎn rén méi chī qín jiǎn liáng mǎn cāng
疏懒人没吃,勤俭粮满仓。
rén qīn cái bù qīn cái lì yào fēn qīng
人亲财不亲,财利要分清。
shí fēn líng lì shǐ qī fēn cháng liú sān fēn yǔ ér sūn
十分伶俐使七分,常留三分与儿孙,
ruò yào shí fēn dōu shǐ jìn yuǎn zài ér sūn jìn zài shēn
若要十分都使尽,远在儿孙近在身。
jūn zǐ lè de zuò jūn zǐ xiǎo rén wǎng zì zuò xiǎo rén
君子乐得做君子,小人枉自做小人。
hào xué zhě zé shù mín zhī zǐ wèi gōng qīng bù hào xué zhě zé gōng qīng zhī zǐ wèi shù mín
好学者则庶民之子为公卿,不好学者则公卿之子为庶民。
xī qián mò jiào zi hù duǎn mò cóng shī
惜钱莫教子,护短莫从师。
jì de jiù wén zhāng biàn shì xīn jǔ zǐ
记得旧文章,便是新举子。
rén zài jiā zhōng zuò huò cóng tiān shàng luò
人在家中坐,祸从天上落。
dàn qiú xīn wú kuì bù pà yǒu hòu zāi
但求心无愧,不怕有后灾。
zhǐ yǒu hé qì qù yíng rén nǎ yǒu xiāng dǎ de tài píng
只有和气去迎人,哪有相打得太平。
zhōng hòu zì yǒu zhōng hòu bào háo qiáng yí dìng shòu guān xíng
忠厚自有忠厚报,豪强一定受官刑。
rén dào gōng mén zhèng hǎo xiū liú xiē yīn dé zài hòu tóu
人到公门正好修,留些阴德在后头。
wéi rén hé bì zhēng gāo xià yī dàn wú mìng wàn shì xiū
为人何必争高下,一旦无命万事休。
shān gāo bù suàn gāo rén xīn bǐ tiān gāo
山高不算高,人心比天高。
bái shuǐ biàn jiǔ mài hái xián zhū wú zāo
白水变酒卖,还嫌猪无糟。
pín hán xiū yào yuàn bǎo guì bù xū jiāo
贫寒休要怨,宝贵不须骄。
shàn è suí rén zuò huò fú zì jǐ zhāo
善恶随人作,祸福自己招。
fèng quàn jūn zǐ gè yi shǒu jǐ
奉劝君子,各宜守己。
zhī cǐ chéng shì wàn wú yī shī
只此呈示,万无一失。