jīng
【经】
sì nián chūn gōng zhì zì jìn
四年春,公至自晋。
xià nì fù jiāng yú qí
夏,逆妇姜于齐。
dí qīn qí
狄侵齐。
qiū chu rén miè jiāng
秋,楚人灭江。
jìn hóu fá qín
晋侯伐秦。
wèi hóu shǐ nìng shù lái pìn
卫侯使宁俞来聘。
dōng shí yǒu yī yuè rén yín fū rén fēng shì hōng
冬十有一月壬寅,夫人风氏薨。
chuán
【传】
sì nián chūn jìn rén guī kǒng dá yú wèi yǐ wéi wèi zhī liáng yě gù miǎn zhī
四年春,晋人归孔达于卫,以为卫之良也,故免之。
xià wèi hóu rú jìn bài
夏,卫侯如晋拜。
cáo bó rú jìn huì zhèng
曹伯如晋,会正。
nì fù jiāng yú qí qīng bù xíng fēi lǐ yě
逆妇姜于齐,卿不行,非礼也。
jūn zǐ shì yǐ zhī chū jiāng zhī bù yǔn yú lǔ yě
君子是以知出姜之不允于鲁也。
yuē guì pìn ér jiàn nì zhī jūn ér bēi zhī lì ér fèi zhī qì xìn ér huài qí zhǔ zài guó bì luàn zài jiā bì wáng
曰:“贵聘而贱逆之,君而卑之,立而废之,弃信而坏其主,在国必乱,在家必亡。
bù yǔn yi zāi
不允宜哉。
shī yuē wèi tiān zhī wēi yú shí bǎo zhī
《诗》曰:‘畏天之威,于时保之。
jìng zhǔ zhī wèi yě
’敬主之谓也。
qiū jìn hóu fá qín wéi yuán xīn chéng yǐ bào wáng guān zhī yì
秋,晋侯伐秦,围邧、新城,以报王官之役。
chu rén miè jiāng qín bó wèi zhī xiáng fú chū cì bù jǔ guò shù
楚人灭江,秦伯为之降服、出次、不举、过数。
dài fū jiàn gōng yuē tóng méng miè suī bù néng jiù gǎn bù qín hu
大夫谏,公曰:“同盟灭,虽不能救,敢不矜乎!
wú zì jù yě
吾自惧也。
jūn zǐ yuē shī yún wéi bǐ èr guó qí zhèng bù huò wéi cǐ sì guó yuán jiū yuán dù
”君子曰:“《诗》云:‘惟彼二国,其政不获,惟此四国,爰究爰度。
qí qín mù zhī wèi yǐ
’其秦穆之谓矣。
wèi nìng wǔ zǐ lái pìn gōng yǔ zhī yàn wèi fù chén lù jí tóng gōng
卫宁武子来聘,公与之宴,为赋《湛露》及《彤弓》。
bù cí yòu bù dá fù
不辞,又不答赋。
shǐ xíng rén sī yān
使行人私焉。
duì yuē chén yǐ wéi yì yè jí zhī yě
对曰:“臣以为肄业及之也。
xī zhū hóu cháo zhèng yú wáng wáng yàn lè zhī yú shì hū fù chén lù zé tiān zi dāng yáng zhū hóu yòng mìng yě
昔诸侯朝正于王,王宴乐之,于是乎赋《湛露》,则天子当阳,诸侯用命也。
zhū hóu dí wáng suǒ kài ér xiàn qí gōng wáng yú shì hū cì zhī tóng gōng yī tóng shǐ bǎi lú gōng shǐ qiān yǐ jué bào yàn
诸侯敌王所忾而献其功,王于是乎赐之彤弓一,彤矢百,玈弓矢千,以觉报宴。
jīn péi chén lái jì jiù hǎo jūn rǔ kuàng zhī qí gǎn gàn dà lǐ yǐ zì qǔ lì
今陪臣来继旧好,君辱贶之,其敢干大礼以自取戾?
dōng chéng fēng hōng
冬,成风薨。