jīng
【经】
wǔ nián chūn zhēng yuè jiǎ xū jǐ chǒu chén hóu bào zú
五年春正月,甲戌,己丑,陈侯鲍卒。
xià qí hóu zhèng bó rú jì
夏,齐侯、郑伯如纪。
tiān wáng shǐ réng shū zhī zǐ lái pìn
天王使仍叔之子来聘。
zàng chén huán gōng
葬陈桓公。
chéng zhù qiū
城祝丘。
qiū cài rén wèi rén chén rén cóng wáng fá zhèng
秋,蔡人、卫人、陈人从王伐郑。
dà yú
大雩。
zhōng
螽。
dōng zhōu gōng rú cáo
冬,州公如曹。
chuán
【传】
wǔ nián chūn zhēng yuè jiǎ xū jǐ chǒu chén hóu bào zú zài fù yě
五年春正月,甲戌,己丑,陈侯鲍卒,再赴也。
yú shì chén luàn wén gōng zǐ tuó shā tài zǐ miǎn ér dài zhī
于是陈乱,文公子佗杀大子免而代之。
gōng jí bìng ér luàn zuò guó rén fēn sǎn gù zài fù
公疾病而乱作,国人分散,故再赴。
xià qí hóu zhèng bó cháo yú jì yù yǐ xí zhī
夏,齐侯、郑伯朝于纪,欲以袭之。
jì rén zhī zhī
纪人知之。
wáng duó zhèng bó zhèng zhèng bó bù cháo
王夺郑伯政,郑伯不朝。
qiū wáng yǐ zhū hóu fá zhèng zhèng bó yù zhī
秋,王以诸侯伐郑,郑伯御之。
wáng wèi zhōng jūn
王为中军;
guó gōng lín fù jiāng yòu jūn cài rén wèi rén shǔ yān
虢公林父将右军,蔡人、卫人属焉;
zhōu gōng hēi jiān jiāng zuǒ jūn chén rén shǔ yān
周公黑肩将左军,陈人属焉。
zhèng zi yuán qǐng wèi zuǒ jù yǐ dāng cài rén wèi rén wèi yòu jù yǐ dāng chén rén yuē chén luàn mín mò yǒu dòu xīn ruò xiān fàn zhī bì bēn
郑子元请为左拒以当蔡人、卫人,为右拒以当陈人,曰:“陈乱,民莫有斗心,若先犯之,必奔。
wáng zú gù zhī bì luàn
王卒顾之,必乱。
cài wèi bù zhī gù jiāng xiān bēn
蔡、卫不枝,固将先奔。
jì ér cuì yú wáng zú kě yǐ jí shì
既而萃于王卒,可以集事。
cóng zhī
晋侯听从了他的建议。
màn bó wèi yòu jù jì zhòng zú wèi zuǒ jù yuán fán gāo qú mí yǐ zhōng jūn fèng gōng wéi yú lì zhī chén xiān piān hòu wu wu chéng mí féng
曼伯为右拒,祭仲足为左拒,原繁、高渠弥以中军奉公,为鱼丽之陈,先偏后伍,伍承弥缝。
zhàn yú chā tú gé mìng èr jù yuē kuài dòng ér gǔ
战于 [插图]葛,命二拒曰:“旝动而鼓。
cài wèi chén jiē bēn wáng zú luàn
”蔡、卫、陈皆奔,王卒乱。
zhèng shī hé yǐ gōng zhī wáng zú dà bài
郑师合以攻之,王卒大败。
zhù dān shè wáng zhōng jiān wáng yì néng jūn
祝聃射王中肩,王亦能军。
zhù dān qǐng cóng zhī
祝聃请从之。
gōng yuē jūn zǐ bù yù duō shàng rén kuàng gǎn líng tiān zǐ hu
公曰:“君子不欲多上人,况敢陵天子乎!
gǒu zì jiù yě shè jì wú yǔn duō yǐ
苟自救也,社稷无陨,多矣。
yè zhèng bó shǐ jì zú láo wáng qiě wèn zuǒ yòu
夜,郑伯使祭足劳王,且问左右。
réng shū zhī zǐ ruò yě
仍叔之子,弱也。
qiū dà yú shū bù shí yě
秋,大雩,书不时也。
fán sì qǐ zhé ér jiāo lóng xiàn ér yú shǐ shā ér cháng bì zhé ér zhēng
凡祀,启蛰而郊,龙见而雩,始杀而尝,闭蛰而烝。
guò zé shū
过则书。
dōng chún yú gōng rú cáo dù qí guó wēi suì bù fù
冬,淳于公如曹,度其国危,遂不复。