jīng
【经】
liù nián chūn wáng zhēng yuè guǐ hài zhèng yóu sù shuài shī miè xǔ yǐ xǔ nán sī guī
六年春,王正月癸亥,郑游速帅师灭许,以许男斯归。
èr yuè gōng qīn zhèng
二月,公侵郑。
gōng zhì zì qīn zhèng
公至自侵郑。
xià jì sūn sī zhòng sūn hé jì rú jìn
夏,季孙斯、仲孙何忌如晋。
qiū jìn rén zhí sòng xíng rén lè qí lí
秋,晋人执宋行人乐祁犁。
dōng chéng zhōng chéng
冬,城中城。
jì sūn sī zhòng sūn jì shuài shī wéi yùn
季孙斯、仲孙忌帅师围郓。
chuán
【传】
liù nián chūn zhèng miè xǔ yīn chu bài yě
六年春,郑灭许,因楚败也。
èr yuè gōng qīn zhèng qǔ kuāng wèi jìn tǎo zhèng zhī fá xū mí yě
二月,公侵郑取匡,为晋讨郑之伐胥靡也。
wǎng bù jiǎ dào yú wèi
往不假道于卫;
jí hái yáng hǔ shǐ jì mèng zì nán mén rù chū zì dōng mén shě yú tún zé
及还,阳虎使季孟自南门入,出自东门,舍于豚泽。
wèi hóu nù shǐ mí zi xiá zhuī zhī
卫侯怒,使弥子瑕追之。
gōng shū wén zi lǎo yǐ niǎn ér rú gōng yuē yóu rén ér xiào zhī fēi lǐ yě
公叔文子老矣,辇而如公,曰:“尤人而效之,非礼也。
zhāo gōng zhī nán jūn jiāng yǐ wén zhī shū dǐng chéng zhī zhāo zhào dìng zhī pán jiàn gǒu kě yǐ nà zhī zé yòng yī yān
昭公之难,君将以文之舒鼎,成之昭兆,定之鞶鉴,苟可以纳之,择用一焉。
gōng zǐ yǔ èr sān chén zhī zǐ zhū hóu gǒu yōu zhī jiāng yǐ wéi zhī zhì
公子与二三臣之子,诸侯苟忧之,将以为之质。
cǐ qún chén zhī suǒ wén yě
此群臣之所闻也。
jīn jiāng yǐ xiǎo fèn méng jiù dé wú nǎi bù kě hu
今将以小忿蒙旧德,无乃不可乎?
dà sì zhī zǐ wéi zhōu gōng kāng shū wèi xiāng mù yě
大姒之子,唯周公、康叔为相睦也。
ér xiào xiǎo rén yǐ qì zhī bù yì wū hu
而效小人以弃之,不亦诬乎!
tiān jiàng duō yáng hǔ zhī zuì yǐ bì zhī jūn gū dài zhī ruò hé
天将多阳虎之罪以毙之,君姑待之,若何?
nǎi zhǐ
于是成子留了下来。
xià jì huán zi rú jìn xiàn zhèng fú yě
夏,季桓子如晋,献郑俘也。
yáng hǔ qiáng shǐ mèng yì zi wǎng bào fū rén zhī bì
阳虎强使孟懿子往报夫人之币。
jìn rén jiān xiǎng zhī
晋人兼享之。
mèng sūn lì yú fáng wài wèi fàn xiàn zǐ yuē yáng hǔ ruò bù néng jū lǔ ér xī jiān yú jìn suǒ bù yǐ wèi zhōng jūn sī mǎ zhě yǒu rú xiān jūn
孟孙立于房外,谓范献子曰:“阳虎若不能居鲁,而息肩于晋,所不以为中军司马者,有如先君。
xiàn zǐ yuē guǎ jūn yǒu guān jiāng shǐ qí rén
”献子曰:“寡君有官,将使其人。
yāng hé zhī yān
鞅何知焉?
xiàn zi wèi jiǎn zǐ yuē lǔ rén huàn yáng hǔ yǐ mèng sūn zhī qí xìn yǐ wéi bì shì jìn gù qiáng wèi zhī qǐng yǐ qǔ rù yān
”献子谓简子曰:“鲁人患阳虎矣,孟孙知其衅,以为必适晋,故强为之请,以取入焉。
sì yuè jǐ chǒu wú tài zǐ zhōng lèi bài chu zhōu shī huò pān zi chén xiǎo wéi zi jí dài fū qī rén
四月己丑,吴大子终累败楚舟师,获潘子臣、小惟子及大夫七人。
chǔ guó dà tì jù wáng
楚国大惕,惧亡。
zǐ qī yòu yǐ líng shī bài yú fán yáng
子期又以陵师败于繁扬。
lìng yǐn zi xi xǐ yuē nǎi jīn kě wèi yǐ
令尹子西喜曰:“乃今可为矣。
yú shì hū qiān yǐng yú ruò ér gǎi jì qí zhèng yǐ dìng chǔ guó
”于是乎迁郢于鄀,而改纪其政,以定楚国。
zhōu dān piān lǜ wáng zǐ cháo zhī tú yīn zhèng rén jiāng yǐ zuò luàn yú zhōu
周儋翩率王子朝之徒,因郑人将以作乱于周。
zhèng yú shì hū fá féng huá xū mí fù shǔ hú rén quē wài
郑于是乎伐冯、滑、胥靡、负黍、狐人、阙外。
liù yuè jìn yán méi shù zhōu qiě chéng xū mí
六月,晋阎没戍周,且城胥靡。
qiū bā yuè sòng lè qí yán yú jǐng gōng yuē zhū hóu wéi wǒ shì jìn jīn shǐ bù wǎng jìn qí hàn yǐ
秋八月,宋乐祁言于景公曰:“诸侯唯我事晋,今使不往,晋其憾矣。
lè qí gào qí zǎi chén yín
”乐祁告其宰陈寅。
chén yín yuē bì shǐ zi wǎng
陈寅曰:“必使子往。
tā rì gōng wèi lè qí yuē wéi guǎ rén shuō zi zhī yán zi bì wǎng
”他日,公谓乐祁曰:“唯寡人说子之言,子必往。
chén yín yuē zi lì hòu ér xíng wú shì yì bù wáng
”陈寅曰:“子立后而行,吾室亦不亡。
wéi jūn yì yǐ wǒ wèi zhī nán ér xíng yě
唯君亦以我为知难而行也。
jiàn hùn ér xíng
”见溷而行。
zhào jiǎn zǐ nì ér yǐn zhī jiǔ yú mián shàng xiàn yáng dùn liù shí yú jiǎn zǐ
赵简子逆而饮之酒于绵上,献杨楯六十于简子。
chén yín yuē xī wú zhǔ fàn shì jīn zi zhǔ zhào shì yòu yǒu nà yān
陈寅曰:“昔吾主范氏,今子主赵氏,又有纳焉。
yǐ yáng dùn gǔ huò fú kě wèi yě yǐ
以杨楯贾祸,弗可为也已。
rán zi sǐ jìn guó zǐ sūn bì děi zhì yú sòng
然子死晋国,子孙必得志于宋。
fàn xiàn zi yán yú jìn hóu yuē yǐ jūn mìng yuè jiāng ér shǐ wèi zhì shǐ ér sī yǐn jiǔ bù jìng èr jūn bù kě bù tǎo yě
”范献子言于晋侯曰:“以君命越疆而使,未致使而私饮酒,不敬二君,不可不讨也。
nǎi zhí lè qí
”乃执乐祁。
yáng hǔ yòu méng gōng jí sān huán yú zhōu shè méng guó rén yú bó shè zǔ yú wǔ fù zhī qú
阳虎又盟公及三桓于周社,盟国人于亳社,诅于五父之衢。
dōng shí èr yuè tiān wáng chǔ yú gū yóu pì dān piān zhī luàn yě
冬十二月,天王处于姑莸,辟儋翩之乱也。