shì míng
释名
qīng láng gān shēng shǔ jùn píng zé cǎi wú shí cǐ shǔ jùn fù suǒ chēng qīng zhū huáng huán zhě yě
青琅玕,生蜀郡平泽,采无时,此蜀郡赋所称青珠,黄环者也。
láng gān yǒu shù zhǒng sè yǐ qīng zhě rù yào wèi shèng shì liú lí zhī lèi huǒ jì bǎo yě
琅玕有数种色,以青者入药为胜,是琉璃之类,火齐宝也。
qì wèi
气味
xīn píng wú dú
辛,平,无毒。
zhǔ zhì
主治
shēn yǎng huǒ chuāng yōng yáng jiè sào sǐ jī
身痒,火疮痈疡,疥瘙死肌。
bái tū jìn yín zài pí fū zhōng zhǔ liàn fú zhī qǐ yīn qì kě huà wèi dān
白秃,浸淫在皮肤中,煮炼服之,起阴气,可化为丹。
liáo shǒu zú nì lú
疗手足逆胪。
shí lán gān
石阑干;
zhǔ shí lín pò xuè chǎn hòu è xuè mó fú huò zhǔ fú yì huǒ shāo tóu jiǔ zhōng fú
主石淋,破血,产后恶血,磨服,或煮服,亦火烧投酒中服。