shì míng
释名
kǔ yì
苦薏。
qì wèi
气味
gēn yè jīng huā kǔ xīn wēn yǒu xiǎo dú
(根、叶、茎、花)苦、辛、温、有小毒。
zhǔ zhì
主治
wú míng zhǒng dú
无名肿毒。
yòng yě jú huā lián jīng dǎo làn jiǔ jiān chéng rè fú ràng hàn fā chū
用野菊花连茎捣烂,酒煎,乘热服,让汗发出;
lìng yǐ yào zhā fū huàn chù
另以药渣敷患处。
yòu fāng yě jú huā jīng yè cāng ěr cǎo gè yī bǎ gòng dǎo làn jiā rù jiǔ yī wǎn jiǎo qǔ zhī qǔ
又方:野菊花茎叶、苍耳草各一把,共捣烂,加入酒一碗,绞取汁取;
réng yǐ yào zhā fū huàn chù
仍以药渣敷患处。
yào chū hàn cái hǎo
要出汗才好。
yòu fāng xià rì cǎi cāng ěr yè qiū rì cǎi yě jú huā gòng yán wèi mò
又方:夏日采苍耳叶,秋日采野菊花,共研为末。
měi fú sān qián jiǔ sòng xià
每服三钱,酒送下。
tiān pào shī chuāng
天泡湿疮。
yòng yě jú huā gēn zǎo mù gòng jiān tāng xǐ huàn chù
用野菊花根、枣木,共煎汤洗患处。
luǒ lì mò pò
瘰疬末破。
yòng yě jú huā gēn dǎo làn jiān jiǔ nèi fú
用野菊花根捣烂,煎酒内服;
yǐ yào zhā fū huàn chù
以药渣敷患处。