shì míng
释名
bái cài
白菜。
àn lù diàn pí yā yún sōng xìng líng dōng wǎn diāo sì shí cháng jiàn yǒu sōng zhī cāo gù míng sōng
按陆佃埤雅云:菘性凌冬晚凋,四时常见,有松之操,故名菘。
jīn wèi zhī bái cài qí sè biǎo bái yě
今谓之白菜,其色表白也。
qì wèi
气味
jīng yè gān wēn wú dú
(茎、叶)甘、温、无毒。
zi gān píng wú dú
(子)甘、平、无毒。
zhǔ zhì
主治
jīng yè tōng lì cháng wèi chú xiōng zhōng fán jiě jiǔ kě
(茎叶)通利肠胃,除胸中烦,解酒渴。
xiāo shí xià qì zhì zhàng qì zhǐ rè qì sou
消食下气,治瘴气,止热气嗽。
dōng zhī yóu chuán jiā
冬汁尤传佳。
hé zhōng lì dà xiǎo biàn
和中,利大小便。
zi zuò yóu tu tóu cháng fà tu dāo jiàn bù dùn
(子)作油,涂头长发,涂刀剑不钝。