yì zhī wéi shū yě yuán shǐ yào zhōng yǐ wéi zhì yě
《易》之为书也,原始要终,以为质也。
liù yáo xiāng zá wéi qí shí wù yě
六爻相杂,唯其时物也。
qí chū nán zhī qí shàng yì zhī běn mò yě
其初难知,其上易知,本末也。
chū cí nǐ zhī zú chéng zhī zhōng
初辞拟之,卒成之终。
ruò fú zá wù zhuàn dé biàn shì yǔ fēi zé fēi qí zhōng yáo bù bèi
若夫杂物撰德,辩是与非,则非其中爻不备。
ǎi
噫!
yì yào cún wáng jí xiōng zé jū kě zhī yǐ
亦要存亡吉凶,则居可知矣。
zhī zhě guān qí tuàn cí zé sī guò bàn yǐ
知者观其彖辞,则思过半矣。
èr yǔ sì tóng gōng ér yì wèi qí shàn bù tóng
二与四同功而异位,其善不同;
èr duō yù sì duō jù jìn yě
二多誉,四多惧,近也。
róu zhī wéi dào bù lì yuǎn zhě
柔之为道,不利远者;
qí yào wú jiù
其要无咎。
qí yòng róu zhōng yě
其用柔中也。
sān yǔ wǔ tóng gōng ér yì wèi sān duō xiōng wǔ duō gōng guì jiàn zhī děng yě
三与五同功而异位,三多凶,五多功,贵贱之等也。
qí róu wēi qí gāng shèng yé
其柔危,其刚胜耶?