yì zhī xìng yě qí dāng yīn zhī mò shì zhōu zhī shèng dé yé
《易》之兴也,其当殷之末世,周之盛德耶?
dāng wén wáng yǔ zhòu zhī shì yé
当文王与纣之事耶?
shì gù qí cí wēi
是故其辞危。
wēi zhě shǐ píng yì zhě shǐ qīng
危者使平,易者使倾。
qí dào shén dà bǎi wù bù fèi
其道甚大,百物不废。
jù yǐ zhōng shǐ qí yào wú jiù cǐ zhī wèi yì zhī dào yě
惧以终始,其要无咎,此之谓《易》之道也。