yǒu tiān dì rán hòu yǒu wàn wù
有天地,然后有万物;
yǒu wàn wù rán hòu yǒu nán nǚ
有万物,然后有男女;
yǒu nán nǚ rán hòu yǒu fū fù
有男女,然后有夫妇;
yǒu fū fù rán hòu yǒu fù zǐ
有夫妇,然后有父子;
yǒu fù zǐ rán hòu yǒu jūn chén
有父子,然后有君臣;
yǒu jūn chén rán hòu yǒu shàng xià
有君臣,然后有上下;
yǒu shàng xià rán hòu lǐ yì yǒu suǒ cuò
有上下,然后礼义有所错。
fū fù zhī dào bù kě yǐ bù jiǔ yě gù shòu zhī yǐ héng
夫妇之道,不可以不久也,故受之以《恒》。
héng zhě jiǔ yě
《恒》者,久也。
wù bù kě yǐ jiǔ jū qí suǒ gù shòu zhī yǐ dùn
物不可以久居其所,故受之以《遁》。
dùn zhě tuì yě
《遁》者,退也。
wù bù kě yǐ zhōng dùn gù shòu zhī yǐ dà zhuàng
物不可以终遁,故受之以《大壮》。
wù bù kě yǐ zhōng zhuàng gù shòu zhī yǐ jìn
物不可以终壮,故受之以《晋》。
jìn zhě jìn yě
《晋》者,进也。
jìn bì yǒu suǒ shāng gù shòu zhī yǐ míng yí
晋必有所伤,故受之以《明夷》。
yí zhě shāng yě
夷者,伤也。
shāng yú wài zhě bì fǎn qí jiā gù shòu zhī yǐ jiā rén
伤于外者必反其家,故受之以《家人》。
jiā dào qióng bì guāi gù shòu zhī yǐ kuì
家道穷必乖,故受之以《睽》。
kuì zhě guāi yě
《睽》者,乖也。
guāi bì yǒu nán gù shòu zhī yǐ jiǎn
乖必有难,故受之以《蹇》。
jiǎn zhě nán yě
《蹇》者,难也。
wù bù kě yǐ zhōng nán gù shòu zhī yǐ jiě
物不可以终难,故受之以《解》。
jiě zhě huǎn yě
《解》者,缓也。
huǎn bì yǒu suǒ shī gù shòu zhī yǐ sǔn
缓必有所失,故受之以《损》。
sǔn ér bù yǐ bì yì gù shòu zhī yǐ yì
损而不已必益,故受之以《益》。
yì ér bù yǐ bì jué gù shòu zhī yǐ guài
益而不已必决,故受之以《夬》。
guài zhě jué yě
《夬》者,决也。
jué bì yǒu suǒ yù gù shòu zhī yǐ gòu
决必有所遇,故受之以《姤》。
gòu zhě yù yě
《姤》者,遇也。
wù xiāng yù ér hòu jù gù shòu zhī yǐ cuì
物相遇而后聚,故受之以《萃》。
cuì zhě jù yě
《萃》者,聚也。
jù ér shàng zhě wèi zhī shēng gù shòu zhī yǐ shēng
聚而上者谓之升,故受之以《升》。
shēng ér bù yǐ bì kùn gù shòu zhī yǐ kùn
升而不已必困,故受之以《困》。
kùn hu shàng zhě bì fǎn xià gù shòu zhī yǐ jǐng
困乎上者必反下,故受之以《井》。
jǐng dào bù kě bù gé gù shòu zhī yǐ gé
井道不可不革,故受之以《革》。
gé wù zhě mò ruò dǐng gù shòu zhī yǐ dǐng
革物者莫若鼎,故受之以《鼎》。
zhǔ qì zhě mò ruò zhǎng zǐ gù shòu zhī yǐ zhèn
主器者莫若长子,故受之以《震》。
zhèn zhě dòng yě
《震》者,动也。
wù bù kě yǐ zhōng dòng zhǐ zhī gù shòu zhī yǐ gèn
物不可以终动,止之,故受之以《艮》。
gèn zhě zhǐ yě
《艮》者,止也。
wù bù kě yǐ zhōng zhǐ gù shòu zhī yǐ jiàn
物不可以终止,故受之以《渐》。
jiàn zhě jìn yě
《渐》者,进也。
jìn bì yǒu suǒ guī gù shòu zhī yǐ guī mèi
进必有所归,故受之以《归妹》。
de qí suǒ guī zhě bì dà gù shòu zhī yǐ fēng
得其所归者必大,故受之以《丰》。
fēng zhě dà yě
《丰》者,大也。
qióng dà zhě bì shī qí suǒ jū gù shòu zhī yǐ lǚ
穷大者必失其所居,故受之以《旅》。
lǚ ér wú suǒ róng gù shòu zhī yǐ xùn
旅而无所容,故受之以《巽》。
xùn zhě rù yě
《巽》者,入也。
rù ér hòu shuō zhī gù shòu zhī yǐ duì
入而后说之,故受之以《兑》。
duì zhě shuō yě
《兑》者,说也。
shuō ér hòu sàn zhī gù shòu zhī yǐ huàn
说而后散之,故受之以《涣》。
huàn zhě lí yě
《涣》者,离也。
wù bù kě yǐ zhōng lí gù shòu zhī yǐ jié
物不可以终离,故受之以《节》。
jié ér xìn zhī gù shòu zhī yǐ zhōng fú
节而信之,故受之以《中孚》。
yǒu xìn zhě bì xíng zhī gù shòu zhī yǐ xiǎo guò
有信者必行之,故受之以《小过》。
yǒu guò wù zhě bì jì gù shòu zhī yǐ jì jì
有过物者必济,故受之以《既济》。
wù bù kě qióng yě gù shòu zhī yǐ wèi jì zhōng yān
物不可穷也,故受之以《未济》终焉。