hán dān zhī nán zhāo xī xù wèi chǔ wáng yuē wáng bù rú wú jiù zhào ér yǐ qiáng wèi
邯郸之难,昭奚恤谓楚王曰:“王不如无救赵,而以强魏。
邯郸之难,昭奚恤谓楚王曰:“王不如无救赵,而以强魏。
wèi qiáng qí gē zhào bì shēn yǐ
魏强,其割赵必深矣。
魏强,其割赵必深矣。
zhào bù néng tīng zé bì jiān shǒu shì liǎng bì yě
赵不能听,则必坚守,是两弊也。
赵不能听,则必坚守,是两弊也。
jǐng shě yuē bù rán
景舍曰:“不然。
景舍曰:“不然。
zhāo xī xù bù zhī yě
昭奚恤不知也。
昭奚恤不知也。
fu wèi zhī gōng zhào yě kǒng chu zhī gōng qí hòu
夫魏之攻赵也,恐楚之攻其后。
夫魏之攻赵也,恐楚之攻其后。
jīn bù jiù zhào zhào yǒu wáng xíng ér wèi wú chu yōu
今不救赵,赵有亡形,而魏无楚忧。
今不救赵,赵有亡形,而魏无楚忧。
shì chu wèi gòng zhào yě hài bì shēn yǐ hé yǐ liǎng bì yě qiě wèi lìng bīng yǐ shēn gē zhào zhào jiàn wáng xíng ér yǒu chu zhī bù jiù jǐ yě bì yǔ wèi hé ér yǐ móu chu
是楚、魏共赵也,害必深矣,何以两弊也?且魏令兵以深割赵,赵见亡形,而有楚之不救己也,必与魏合而以谋楚。
是楚、魏共赵也,害必深矣,何以两弊也?且魏令兵以深割赵,赵见亡形,而有楚之不救己也,必与魏合而以谋楚。
gù wáng bù rú shǎo chū bīng yǐ wéi zhào yuán
故王不如少出兵,以为赵援。
故王不如少出兵,以为赵援。
zhào shì chu jìn bì yǔ wèi zhàn
赵恃楚劲,必与魏战。
赵恃楚劲,必与魏战。
wèi nù yú zhào zhī jìn ér jiàn chu jiù zhī bù zú wèi yě bì bù shì zhào
魏怒于赵之劲,而见楚救之不足畏也,必不释赵。
魏怒于赵之劲,而见楚救之不足畏也,必不释赵。
zhào wèi xiāng bì ér qí qín yīng chu zé wèi kě pò yě
赵、魏相弊,而齐、秦应楚,则魏可破也。
赵、魏相弊,而齐、秦应楚,则魏可破也。
chu yīn shǐ jǐng shě qǐ bīng jiù zhào
楚因使景舍起兵救赵。
楚因使景舍起兵救赵。
hán dān bá chu qǔ huī huì zhī jiān
邯郸拔,楚取睢、濊之间。
邯郸拔,楚取睢、濊之间。