qín zhào chūn píng hóu yīn liú zhī
秦召春平侯,因留之。
shì jūn wèi zhī wèi wén xìn hóu yuē chūn píng hòu zhě zhào wáng zhī suǒ shén ài yě ér láng zhōng shén dù zhī gù xiāng yǔ móu yuē chūn píng hóu rù qín qín bì liú zhī
世钧为之谓文信侯曰:“春平侯者,赵王之所甚爱也,而郎中甚妒之,故相与谋曰:‘春平侯入秦,秦必留之。
gù móu ér rù zhī qín
’故谋而入之秦。
jīn jūn liú zhī shì kōng jué zhào ér láng zhōng zhī jì zhōng yě
今君留之,是空绝赵,而郎中之计中也。
gù jūn bù rú qiǎn chūn píng hóu ér liú píng dōu hóu
故君不如遣春平侯而留平都侯。
chūn píng hòu zhě yán xíng yú zhào wáng bì hòu gē zhào yǐ shì jūn ér shú píng dōu hóu
春平侯者言行于赵王,必厚割赵以事君,而赎平都侯。
wén xìn hóu yuē shàn
”文信侯说:“好。
yīn yǔ jiē yì ér qiǎn zhī
”因与接意而遣之。