shēn zi qǐng shì qí cóng xiōng guān zhāo hòu bù xǔ yě
申子请仕其从兄官,昭侯不许也。
shēn zi yǒu yuàn sè
申子有怨色。
zhāo hóu yuē fēi suǒ wèi xué yú zi zhě yě
昭侯曰:“非所谓学于子者也。
tīng zǐ zhī yè ér fèi zi zhī dào hu yòu wáng qí háng zǐ zhī shù ér fèi zi zhī yè hu zi cháng jiào guǎ rén xún gōng láo shì cì dì
听子之谒,而废子之道乎?又亡其行子之术,而废子之谒乎?子尝教寡人循功劳,视次第。
jīn yǒu suǒ qiú cǐ wǒ jiāng xī tīng hu shēn zi nǎi pì shè qǐng zuì yuē jūn zhēn qí rén yě
今有所求,此我将奚听乎?”申子乃辟舍请罪,曰:“君真其人也!”