yàn wén gōng shí qín huì wáng yǐ qí nǚ wèi yàn tài zǐ fù
燕文公时,秦惠王以其女为燕太子妇。
wén gōng zú yì wáng lì
文公卒,易王立。
qí xuān wáng yīn yàn sàng gōng zhī qǔ shí chéng
齐宣王因燕丧攻之,取十城。
wǔ ān jūn sū qín wèi yàn yuè qí wáng zài bài ér hè yīn yǎng ér diào
武安君苏秦为燕说齐王,再拜而贺,因仰而吊。
qí wáng àn gē ér què yuē cǐ yī hé qìng diào xiāng suí zhī sù yě
齐王案戈而却曰:“此一何庆吊相随之速也?
duì yuē rén zhī jī suǒ yǐ bù shí wū huì zhě yǐ wéi suī tōu chōng fù ér yǔ sǐ tóng huàn yě
”对曰:“人之饥所以不食乌喙者,以为虽偷充腹,而与死同患也。
jīn yàn suī ruò xiǎo qiáng qín zhī shǎo xù yě
今燕虽弱小.强秦之少婿也。
wáng lì qí shí chéng ér shēn yǔ qiáng qín wèi chóu
王利其十城,而深与强秦为仇。
jīn shǐ ruò yàn wèi yàn háng ér qiáng qín zhì qí hòu yǐ zhāo tiān xià zhī jīng bīng cǐ shí wū huì zhī lèi yě
今使弱燕为雁行,而强秦制其后,以招天下之精兵,此食乌喙之类也。
qí wáng yuē rán zé nài hé
齐王曰:“然则奈何?
duì yuē shèng rén zhī zhì shì yě
”对曰:“圣人之制事也。
zhuǎn huò ér wèi fú yīn bài ér wèi gōng
转祸而为福,因败而为功。
gù huán gōng fù fù rén ér míng yì zūn hán xiàn kāi zuì ér jiāo yù gù cǐ jiē zhuǎn huò ér wèi fú yīn bài ér wèi gōng zhě yě
故桓公负妇人而名益尊,韩献开罪而交愈固,此皆转祸而为福,因败而为功者也。
wáng néng tīng chén mò rú guī yàn zhī shí chéng bēi cí yǐ xiè qín
王能听臣,莫如归燕之十城,卑辞以谢秦。
qín zhī wáng yǐ jǐ zhī gù guī yàn chéng yě qín bì dé wáng
秦知王以己之故归燕城也,秦必德王。
yàn wú gù ér de shí chéng yàn yì dé wáng
燕无故而得十城,燕亦德王。
shì qì qiáng chóu ér lì hòu jiāo yě
是弃强仇而立厚交也。
qiě fú yàn qín zhī jù shì qí zé dài wáng hào lìng tiān xià jiē cóng
且夫燕、秦之俱事齐,则大王号令天下皆从。
shì wáng yǐ xū cí fù qín ér yǐ shí chéng qǔ tiān xià yě
是王以虚辞附秦,而以十城取天下也。
cǐ bà wáng zhī yè yǐ
此霸王之业矣。
suǒ wèi zhuǎn huò wéi fú yīn bài chéng gōng zhě yě
所谓转祸为福,因败成功者也。
qí wáng dà yuè nǎi guī yàn chéng
齐王大说,乃归燕城。
yǐ jīn qiān jīn xiè qí hòu dùn shǒu tú zhōng yuàn wèi xiōng dì ér qǐng zuì yú qín
以金千斤谢其后,顿首涂中,愿为兄弟而请罪于秦。