zhōng shān jūn xiǎng dōu shì dài fū sī mǎ zǐ qī zài yān
中山君飨都士,大夫司马子期在焉。
yáng gēng bù biàn sī mǎ zǐ qī nù ér zǒu yú chu shuō chǔ wáng fá zhōng shān zhōng shān jūn wáng
羊羹不遍,司马子期怒而走于楚,说楚王伐中山,中山君亡。
yǒu èr rén qiè gē ér suí qí hòu zhě zhōng shān jūn gù wèi èr rén zi xī wèi zhě yě
有二人挈戈而随其后者,中山君顾谓二人:“子奚为者也?
èr rén duì yuē chén yǒu fù cháng è qiě sǐ jūn xià hú cān ěr zhī
”二人对曰:“臣有父,尝饿且死,君下壶飡饵之。
chén fù qiě sǐ yuē zhōng shān yǒu shì rǔ bì sǐ zhī
臣父且死,曰:‘中山有事,汝必死之。
gù lái sǐ jūn yě
’故来死君也。
zhōng shān jūn kuì rán ér yǎng tàn yuē yǔ bù qī zhòng shǎo qí yú dāng è
”中山君喟然而仰叹曰:“与不期众少,其于当厄;
yuàn bù qī shēn qiǎn qí yú shāng xīn
怨不期深浅,其于伤心。
wú yǐ yī bēi yáng gēng wáng guó yǐ yī hú cān de shì èr rén
吾以一杯羊羹亡国,以一壶飡得士二人。