tián shēn zhī wèi chén zhěn shuō qín huì wáng yuē chén kǒng wáng zhī rú guō jūn
田莘之为陈轸说秦惠王曰:“臣恐王之如郭君。
fu jìn xiàn gōng yù fá guō ér dàn zhōu zhī qiáo cún xún xi yuē zhōu shū yǒu yán měi nǚ pò shé
夫晋献公欲伐郭,而惮舟之侨存,荀息曰:‘周书有言,美女破舌。
nǎi yí zhī nǚ lè yǐ luàn qí zhèng
’乃遗之女乐,以乱其政。
zhōu zhī qiáo jiàn ér bù tīng suì qù
舟之侨谏而不听,遂去。
yīn ér fá guō suì pò zhī
因而伐郭,遂破之。
yòu yù fá yú ér dàn gōng zhī qí cún
又欲伐虞,而惮宫之奇存。
xún xi yuē zhōu shū yǒu yán měi nán pò lǎo
荀息曰:‘周书有言,美男破老。
nǎi yí zhī měi nán jiào zhī è gōng zhī qí
’乃遗之美男,教之恶宫之奇。
gōng zhī qí yǐ jiàn ér bù tīng suì wáng
宫之奇以谏而不听,遂亡。
yīn ér fá yú suì qǔ zhī
因而伐虞,遂取之。
jīn qín zì yǐ wéi wáng néng hài wáng zhě zhī guó zhě chu yě
今秦自以为王,能害王者之国者,楚也。
chu zhì héng jūn zhī shàn yòng bīng yòng bīng yǔ chén zhěn zhī zhì gù jiāo zhāng yí yǐ wǔ guó
楚智横君之善用兵,用兵与陈轸之智,故骄张仪以五国。
lái bì è shì èr rén
来,必恶是二人。
yuàn wáng wù tīng yě
愿王勿听也。
zhāng yí guǒ lái cí yīn yán zhěn yě wáng nù ér bù tīng
”张仪果来辞,因言轸也,王怒而不听。