qín wáng yù jiàn dùn ruò dùn ruò yuē chén zhī yì bù cān bài wáng néng shǐ chén wú bài jí kě yǐ
秦王欲见顿弱,顿弱曰:“臣之义不参拜,王能使臣无拜,即可矣。
bù jí bú jiàn yě
不,即不见也。
qín wáng xǔ zhī
”秦王许之。
yú shì dùn zǐ yuē tiān xià yǒu qí shí ér wú qí míng zhě yǒu wú qí shí ér yǒu qí míng zhě yǒu wú qí míng yòu wú qí shí zhě
于是顿子曰:“天下有其实而无其名者,有无其实而有其名者,有无其名又无其实者。
wáng zhī zhī hu wáng yuē fú zhī
王知之乎?”王曰:“弗知。
dùn zǐ yuē yǒu qí shí ér wú qí míng zhě shāng rén shì yě
”顿子曰:“有其实而无其名者,商人是也。
wú bǎ diào tuī nòu zhī shì ér yǒu jī sù zhī shí cǐ yǒu qí shí ér wú qí míng zhě yě
无把铫推耨之势,而有积粟之实,此有其实而无其名者也。
wú qí shí ér yǒu qí míng zhě nóng fū shì yě
无其实而有其名者,农夫是也。
jiě dòng ér gēng pù bèi ér nòu wú jī sù zhī shí cǐ wú qí shí ér yǒu qí míng zhě yě
解冻而耕,暴背而耨,无积粟之实,此无其实而有其名者也。
wú qí míng yòu wú qí shí zhě wáng nǎi shì yě
无其名又无其实者,王乃是也。
yǐ lì wèi wàn shèng wú xiào zhī míng
已立为万乘,无孝之名;
yǐ qiān lǐ yǎng wú xiào zhī shí
以千里养,无孝之实。
qín wáng bèi rán ér nù
”秦王悖然而怒。
dùn ruò yuē shān dōng zhàn guó yǒu liù wēi bù yǎn yú shān dōng ér yǎn yú mǔ chén qiè wèi dài wáng bù qǔ yě
顿弱曰:“山东战国有六,威不掩于山东,而掩于母,臣窃为大王不取也。
qín wáng yuē shān dōng zhī jiàn guó kě jiān yǔ dùn zǐ yuē hán tiān xià zhī yān hóu
”秦王曰:“山东之建国可兼与?”顿子曰:“韩,天下之咽喉;
wèi tiān xià zhī xiōng fù
魏,天下之胸腹。
wáng zī chén wàn jīn ér yóu tīng zhī hán wèi rù qí shè jì zhī chén yú qín jí hán wèi cóng
王资臣万金而游,听之韩、魏,入其社稷之臣于秦,即、韩魏从。
hán wèi cóng ér tiān xià kě tú yě
韩、魏从,而天下可图也。
qín wáng yuē guǎ rén zhī guó pín kǒng bù néng gěi yě
”秦王曰:“寡人之国贫,恐不能给也。
dùn zǐ yuē tiān xià wèi cháng wú shì yě fēi cóng jí héng yě
”顿子曰:“天下未尝无事也,非从即横也。
héng chéng zé qín dì
横成,则秦帝;
cóng chéng jí chǔ wáng
从成,即楚王。
qín dì jí yǐ tiān xià gōng yǎng
秦帝,即以天下恭养;
chǔ wáng jí wáng suī yǒu wàn jīn fú de sī yě
楚王,即王虽有万金,弗得私也。
qín wáng yuē shàn
”秦王说:“好。
nǎi zī wàn jīn shǐ dōng yóu hán wèi rù qí jiàng xiàng
”乃资万金,使东游韩、魏,入其将相。
běi yóu yú yàn zhào ér shā li mù
北游于燕、赵,而杀李牧。
qí wáng rù cháo sì guó bì cóng dùn zi zhī shuō yě
齐王入朝,四国必从,顿子之说也。