guān zhū xiá wù qí míng lì
观朱霞,悟其明丽;
guān bái yún wù qí juǎn shū
观白云,悟其卷舒;
guān shān yuè wù de líng qí
观山岳,悟得灵奇;
guān hé hǎi wù qí hào hàn zé fǔ yǎng jiān jiē wén zhāng yě
观河海,悟其浩瀚,则俯仰间皆文章也。
duì lǜ zhú de qí xū xīn
对绿竹得其虚心;
duì huáng huá de qí wǎn jié
对黄华得其晚节;
duì sōng bǎi de qí běn xìng
对松柏得其本性;
duì zhī lán de qí yōu fāng zé yóu lǎn chù jiē shī yǒu yě
对芝兰得其幽芳,则游览处皆师友也。