lì shǐ lái yuán
历史来源
hú yuán chū
「胡」源出;
yī chū zì guī xìng yǐ rén míng wèi shì
一; 出自「妫」姓,以人名为氏。
jù yuán hé xìng zuǎn suǒ zài xī zhōu chū nián shùn de hòu yì hú gōng mǎn shòu fēng yú chén guó hé nán huái yáng hòu bèi chǔ guó suǒ miè
据《元和姓纂》所载,西周初年,舜的后裔胡公满受封于陈国(河南淮阳)后被楚国所灭。
qí gōng zú sì sàn yǒu de yǐ xiān gōng zhī míng hú wèi shì
其公族四散,有的以先公之名「胡」为氏。
èr chū zì guī xìng
二; 出自「归」姓。
yǐ guó míng wèi shì
以国名为氏。
zhōu dài yǒu yì xìng zhū hóu hú guó zài ān huī fù yáng xiàn
周代有异姓诸侯「胡」国,在安徽阜阳县。
bèi chǔ guó suǒ miè
被楚国所灭。
qí guó rén yǒu de yǐ hú wèi shì
其国人有的以「胡」为氏。
sān wèi xiān bēi zú fù xìng suǒ gǎi
三; 为鲜卑族复姓所改。
jù wèi shū guān shì zhì suǒ zài nán běi cháo shí běi wèi yǒu dài běi fù xìng hú gǔ shì wèi wèi xiàn dì zhī xiōng de xìng shì suí wèi xiào wén dì nán qiān luò yáng hòu dìng jū zhōng yuán dài wéi hàn xìng hú shì
据《魏书.官氏志》所载,南北朝时,北魏有代北复姓「胡骨氏」(为魏献帝之兄的姓氏)随魏孝文帝南迁洛阳后,定居中原,代为汉姓「胡」氏。
sì jù zhōu shū li yuǎn chuán suǒ zài chì lè yǒu hú xìng
四﹕据《周书.李远传》所载,敕勒有胡姓。
jiā zú míng rén
家族名人
hú ān guó
胡安国 (1074~1138)
zì kāng hòu jiàn níng chóng ān rén sòng jīng xué jiā
字康侯,建宁崇安人,宋经学家。
guān zhì zhōng shū shè rén jiān shì jiǎng
官至中书舍人兼侍讲。
wáng ān shí fèi qì chūn qiū ān guó yǐ wéi qí nǎi xiān shèng chuán xīn zhī yào diǎn gù réng qián xīn yán jiū èr shí nián
王安石废弃春秋,安国以为其乃先圣传心之要典,故仍潜心研究二十年。
shì wén dìng
谥文定。
zhe yǒu chūn qiū chuán zī zhì tōng jiàn jǔ yào bǔ yí děng
着有春秋传、资治通鉴举要补遗等。
dì wàng fēn bù
地望分布
gān sù ān dìng jùn hé nán xīn cài jùn
甘肃安定郡,河南新蔡郡。