lì shǐ lái yuán
历史来源
gàn yuán chū
「干」源出:
yī chū zì zǐ xìng
一、出自子姓。
chūn qiū shí sòng guó dà fu gàn chōu zhī hòu yǐ wáng fù zì wèi shì
春秋时宋国大夫干犨之后,以王父字为氏。
èr yǐ de wèi shì
二、以地为氏。
zhàn guó shí yǒu gàn suì zhī yì jīn jiāng sū shěng wú xiàn jìng nèi jū qí de zhě yǐ gàn wèi shì
战国时有干隧之邑(今江苏省吴县境内),居其地者以“干”为氏。
sān jù wèi shū guān shì zhì jì zǎi nán běi cháo shí běi wèi xiān bēi zú xìng shì yóu gàn shì gǎi wéi hàn xìng gàn shì
三、据《魏书·官氏志》记载,南北朝时北魏鲜卑族姓氏由干氏改为汉姓干氏。
jiā zú míng rén
家族名人
gàn bǎo
干宝
jìn dài rén
晋代人。
shǎo shí qín fèn hào xué bó lǎn qún shū
少时勤奋好学,博览群书。
suǒ zhuàn sōu shén jì wèi wèi jìn zhì guài xiǎo shuō de dài biǎo zuò
所撰《搜神记》为魏、晋志怪小说的代表作。
gàn jí
干吉
sān guó shí dài rén
三国时代人。
xiāng chuán cóng yī xiān wēng nà ér xué dé dào jiā jīng diǎn néng zhì liáo bǎi bìng qí shén qiú yǔ
相传从一仙翁那儿学得道家经典,能治疗百病,祈神求雨。
gàn guì
干桂
míng dài shùn tiān rén zhèng dé nián jiān zhōng jìn shì guān zhì dū yù shǐ zhèng zhì yán míng suǒ guān zhī chù háo qiáng bù gǎn wàng wéi wēi fēng shōu liǎn
明代顺天人,正德年间中进士,官至督御史,政治严明,所官之处,豪强不敢妄为,威风收敛。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán shěng zhèng zhōu jí xǔ chāng yí dài
河南省郑州及许昌一带