lì shǐ lái yuán
历史来源
yīng yuán chū
「应」源出:
chū zì jī xìng yǐ guó míng wèi shì jù guǎng yùn suǒ zài gōng yuán qián shí yī shì jì wǔ wáng kè shāng hòu fēng qí dì sì zǐ yú yīng zài jīn hé nán shěng lǔ shān xiàn jìng nèi qí zǐ sūn yǐ guó míng wèi shì
出自姬姓.以国名为氏.据《广韵》所载,公元前十一世纪武王克商后,封其第四子于应(在今河南省鲁山县境内),其子孙以国名为氏。
jiā zú míng rén
家族名人
yīng shào
应劭
hàn mò rǔ nán jùn nán dùn rén
汉末汝南郡南顿人。
zì zhòng yuǎn guān tài shān tài shǒu
字仲远,官泰山太守。
bó xué duō shí zhe hàn guān yí fēng sú tōng yì děng shí yī zhǒng
博学多识,着《汉官仪》、《风俗通义》等十一种。
yīng yí jié
应夷节
táng dài rén
唐代人。
yóu tiān tāi shān qī zhēn dào yuán yuàn xiāng chuán shī jiě chéng xiān
游天台山,栖真道元院,相传尸解成仙。
qī zhēn bǎo qí gēn běn yǎng qí yuán shén
栖真,保其根本,养其元神。
yīng yáng
应旸
hàn mò rǔ nán jùn rén
汉末汝南郡人。
gōng yuán
(公元?
nián zì dé liǎn cáo cāo zhēng wèi chéng xiàng yuàn shǔ hòu wèi wǔ guān jiāng wén xué yǔ kǒng róng chén lín děng qí míng chēng jiàn ān qī zǐ
217年),字德琏,曹操征为丞相掾属,后为武官将文学,与孔融、陈琳等齐名,称建安七子。
yīng shùn chén
应舜臣
sòng dài wù zhōu rén
宋代婺州人。
zì rén bó shǎo zhuó luò bù jī jí zhǎng dǔ zhì xiàng xué qìng lì nián jiān gōng yuán nián jìn shì
字仁伯,少卓荦不羁,及长,笃志向学,庆历年间(公元1041-1048年)进士。
guān zhì hóng zhōu zhī fǔ
官至洪州知府。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán shěng zhōng bù piān nán ān huī shěng huái hé yǐ běi hé nán shěng xǔ chāng shì
河南省中部偏南、安徽省淮河以北、河南省许昌市