lì shǐ lái yuán
历史来源
shān yuán chū
「山」源出:
yī yǐ guān zhí wèi shì
一、以官职为氏。
jù míng xián shì zú yán xíng lèi gǎo suǒ zài zhōu dài yǒu shān shī wèi zhǎng shān lín zhī guān qí hòu yǒu shān shì
据《名贤士族言行类稿》所载,周代有山师,为掌山林之官,其后有山氏。
èr wèi gǔ dài běi fāng shǎo shù mín zú fù xìng suǒ gǎi
二、为古代北方少数民族复姓所改。
jù wèi shū guān shì zhì zài nán běi cháo shí běi wèi yǒu dài běi fù xìng tǔ nán shì jìn rù zhōng yuán hòu gǎi wéi shàn xìng shān shì
据《魏书·官氏志》载,南北朝时,北魏有代北复姓吐难氏,进入中原后改为单姓山氏。
jiā zú míng rén
家族名人
shān tāo gōng yuán nián
山涛(公元205-283年)
zì jù yuán jìn dài hé nèi jùn huái xiàn rén
字巨源,晋代河内郡怀县人。
hǎo lǎo zhuāng yǔ jī kāng yuán jí děng zuò zhú lín zhī yóu shí chēng zhú lín qī xián
好《老》、《庄》,与嵇康、阮籍等作竹林之游,时称竹林七贤。
guān zhì yòu pú yè
官至右仆射。
wáng róng céng chēng tāo wèi pú yù hún jīn rén mò zhī qí qì
王戎曾称涛为"璞玉浑金,人莫知其器。
shān jiǎn
山简
zì jì lún shān tāo zhī zǐ
字季伦,山涛之子。
yǒng jiā nián jiān gōng yuán nián guān zhì shàng shū zuǒ pú yè
永嘉年间(公元307-312年)官至尚书左仆射。
hòu wèi zhēng nán jiāng jūn zhèn xiāng yáng
后为征南将军,镇襄阳。
měi yóu xí jiā yuán chí zhì jiǔ chí shàng zé zuì míng zhī yuē gāo yáng chí
每游习家园池,置酒池上,则醉,名之曰"高阳池"。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé nán shěng luò yáng shì wǔ zhì xiàn yí dài
河南省洛阳市、武陟县一带