lì shǐ lái yuán
历史来源
cáo yuán chū cáo shì wèi zhōng guó zuì gǔ lǎo de xìng shì zhī yī
「曹」源出, 曹是为中国最古老的姓氏之一;
yī gǔ dài cáo xìng de hòu yì zài gōng yuán qián shí yī shì jì zhōu wǔ wáng kè shāng hòu shòu fēng yú zhū guó jīn shān dōng zōu xiàn hòu bèi chǔ guó suǒ miè qí zǐ sūn huò wèi zhū shì huò wèi cáo shì
一; 古代曹姓的后裔,在公元前十一世纪周武王克商后,受封于邾国 (今山东邹县 ),后被楚国所灭,其子孙或为朱氏,或为曹氏。
èr chū zì jī xìng
二; 出自「姬」姓。
yǐ guó wèi shì
以国为氏。
wén wáng dì shí sān zǐ shū zhèn duó shòu fēng yú táo qiū
文王第十三子叔振铎,受封于陶丘。
hòu bèi sòng guó suǒ miè qí guó rén yǐ cáo wèi shì
后被宋国所灭,其国人以「曹」为氏。
sān jù xīn táng shū wèi shǎo shù mín zú zhāo wǔ jiǔ xìng jiàn hé shì zhī yī
三; 据《新唐书》,为少数民族「昭武九姓」(见「何」氏)之一。
suí táng shí qī xī běi tū bù luò jiàn yǒu kāng jū guó qí zhī shù fēn chū xiǎo guó cáo guó zài jīn wū zī bié kè sī tǎn chè mǎ ěr hǎn dōng běi bù
隋唐时期,西北突部落建有康居国,其支庶分出小国「曹」国,在今乌孜别克斯坦撤马尔罕东北部。
qí zú rén yǒu rù zhōng yuán dìng jū zhě yú hàn zú róng hé yòng hàn xìng cáo
其族人有入中原定居者,于汉族融合,用汉姓「曹」
jiā zú míng rén
家族名人
cáo cān
曹参 (?
qián
~前190)
zì jìng bó hàn chū pèi rén
字敬伯,汉初沛人。
yǔ xiāo hé tóng zuǒ gāo zǔ dìng tiān xià fēng píng yáng hóu jì xiāo hé wèi xiāng yī zūn xiāo guī
与萧何同佐高祖定天下,封平阳侯,继萧何为相,一遵萧规。
zú shì yì
卒谥懿。
cáo é
曹娥 (130~143)
dōng hàn shàng yú rén
东汉上虞人。
qí fù nì sǐ yú jiāng zhōng bù dé shī hái
其父溺死于江中,不得尸骸。
é shí nián shí sì yán jiāng hào kū shí qī zhòu yè tóu jiāng ér sǐ
娥时年十四,沿江号哭十七昼夜,投江而死。
jīng wǔ rì bào fù shī fú chū
经五日,抱父尸浮出。
shì chuán wèi xiào nǚ
世传为孝女。
cáo cāo
曹操
cáo pī
曹丕(187~226)
zì zi huán sān guó shí wèi wǔ dì zhī zǐ
字子桓,三国时魏武帝之子。
hàn jiàn ān shí liù nián wèi wǔ guān zhōng láng jiàng jiān fù chéng xiàng
汉建安十六年为五官中郎将,兼副丞相。
fù zú sì wèi chéng xiàng
父卒,嗣为丞相。
jiàn ān èr shí wǔ nián dài hàn jí dì wèi zài wèi qī nián
建安二十五年代汉即帝位,在位七年。
xìng hǎo wén xué bó wén qiáng zhì
性好文学,博闻强识。
zuò yǒu diǎn lùn jí shī fù hán zhá bǎi yú piān
作有典论及诗赋函札百余篇。
zú shì wén dì
卒谥文帝。
cáo zhí
曹植 (192~232)
zì zi jiàn sān guó shí wèi wǔ dì dì sān zi wén dì zhī dì
字子建,三国时魏武帝第三子,文帝之弟。
shí suì néng zhǔ wén shén de wǔ dì chǒng ài
十岁能属文,甚得武帝宠爱。
wén dì lì jì qí cái ér bù zhòng yòng fēng chén wáng
文帝立,忌其才而不重用,封陈王。
zhí cái sī jié cí zǎo fù lì yóu cháng yú shī
植才思捷,词藻富丽,尤长于诗。
liù cháo shī rén duō shòu qí yǐng xiǎng xiè líng yùn cháng yán tiān xià cái gòng yī shí zi jiàn dú de bā dǒu
六朝诗人多受其影响,谢灵运尝言:天下才共一石,子建独得八斗。
zú shì sī shì chēng wéi chén sī wáng
卒谥思,世称为陈思王。
zhe yǒu cáo zi jiàn jí shí juǎn
着有曹子建集十卷。
cáo xuě qín
曹雪芹 (1719~1764)
míng zhān zì mèng yuán hào qín xī qín pǔ qīng hàn jūn zhèng bái qí rén cáo yín zhī sūn
名沾,字梦阮,号芹溪、芹圃,清汉军正白旗人,曹寅之孙。
gōng shī shàn huà
工诗善画。
běn shì jiā zǐ hòu jiā dào zhōng luò yīn zhuī huái wǎng xī xiāng chuán zhe hóng lóu mèng bā shí huí wèi chéng bìng zú
本世家子,后家道中落,因追怀往昔,相传着《红楼梦》八十回,未成病卒。
gāo è wèi xù zuò sì shí huí hé wéi yī bǎi èr shí huí shèng xíng yú shì
高鹗为续作四十回,合为一百二十回,盛行于世。
cáo guó jiù
曹国舅
chuán shuō zhōng de bā xiān zhī yī
传说中的八仙之一。
xué dào shān yán jiān yù zhōng lí quán lǚ dòng bīn èr xian ér dé dào
学道山岩间,遇钟离权、吕洞宾二仙而得道。
yīn xiāng chuán wèi sòng cáo tài hòu zhī dì gù chēng wèi cáo guó jiù
因相传为宋曹太后之弟,故称为曹国舅。
dì wàng fēn bù
地望分布
ān huī jiāo jùn jiāng sū péng chéng jùn shān dōng gāo píng jùn shān dōng jù yě jùn
安徽焦郡,江苏彭城郡,山东高平郡,山东巨野郡。