lì shǐ lái yuán
历史来源
shù yuán chū
「俞」源出;
jù tōng zhì shì zú lüè zài gǔ dài yǒu yú fū shàn yī wèi shù xìng zhī shǐ
据《通志.氏族略》载,古代有俞跗,善医,为「俞」姓之始。
jiàn yú shǐ jì
见于《史记》。
jiā zú míng rén
家族名人
shù bó yá
俞伯牙
chūn qiū shí rén chuán shuō yǐ jīng yú qín yì zhù míng wéi zhī yǒu zhōng zǐ qī wán quán lǐ jiě qín yì zhī qí zhì zài gāo shān liú shuǐ
春秋时人,传说以精于琴艺著名,惟知有钟子期完全理解琴意,知其志在高山流水。
zǐ qī sǐ hòu bó yá zhōng shēn bù fù gǔ qín
子期死后,伯牙终身不复鼓琴。
shù dà yóu
俞大猷 (?
~1580)
zì zhì fǔ hào xū jiāng jìn jiāng rén wèi míng dài míng jiàng
字志辅,号虚江,晋江人,为明代名将。
dú shū ér zhī bīng fǎ jiā jìng wǔ jǔ zhuó guǎng dōng dū sī píng jiāo lí jìn cān jiāng yí zhè dōng lǚ pò wō kòu shēng wèi zǒng bīng fù zhèn liǎng guǎng jiǎo miè qún dào píng dìng yáo luàn wēi zhèn nán fú hào chēng shù jiā jūn zú shì wǔ xiāng
读书而知兵法,嘉靖武举,擢广东都司,平交黎,进参将,移浙东,屡破倭寇,升为总兵,复镇两广,剿灭群盗,平定猺乱,威震南服,号称俞家军,卒谥武襄。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé běi hé jiān jùn hú běi jiāng líng jùn
河北河间郡,湖北江陵郡。