wèi kǔ hán
味苦寒。
zhǔ chǐ tòng chū chóng ròu bì jū jí shǐ rén jiàn xíng jiàn guǐ duō shí lìng rén kuáng zǒu
主齿痛出虫,肉痹,拘急,使人健行,见鬼,多食令人狂走。
jiǔ fú qīng shēn zǒu jí bēn mǎ qiáng zhì yì lì tōng shén
久服轻身,走及奔马,强志益力通神。
yī míng héng táng
一名横唐。
shēng chuān gǔ
生川谷。
míng yī yuē yī míng xíng táng shēng hǎi bīn jí yōng zhōu wǔ yuè cǎi zi
《名医》曰:一名行唐,生海滨,及壅州,五月采子。
àn guǎng yǎ yún shàng cǎo xià kǒng píng shàng cǎo xià láng shàng cǎo xià dàng yě
案《广雅》云:(上艹下恐)萍,(上艹下阆)(上艹下砀)也。
táo hóng jǐng yún jīn fāng jiā duō zuò láng táng jiù zuò dàng
陶宏景云:今方家多作狼蓎,旧作菪。
àn shuō wén wú dàng táng zì
案《说文》无菪蓎字。
shǐ jì chún yú yì chuán yún zāi chuān wáng měi rén huái zǐ ér bù rǔ yǐn yǐ láng dàng yào yī zuǒ běn cǎo tú jīng yǐn zuò làng dàng shì
《史记》淳于意《传》云:灾川王美人怀子而不乳,引以莨荡药一撮,本草图经引,作浪荡,是。