fèng tiān lì huáng dì lìng lì hēi jìn xíng fú nì gù liú liú sì guó yǐ guān yǒu héng shàn zhī fǎ zé
奉天立□□□(黄帝)令力黑浸行伏匿,固留(流)四国,以观有恒善之法则。
lì hēi shì shì xiàng jiàn hēi zé hēi jiàn bái zé bái
力黑视(示)象,见黑则黑,见白则白。
de yà è rén zé shì shì jìng jīng rén jìng zé jìng rén zuò zé zuò
地□□□□□□□□□□亚(恶)人则视(示)竞(兢)人静则静,人作则作。
lì hēi yǐ bù zhì jiàn jí yuē tiān dì yǐ chéng ér mín shēng nì shùn wú jì dé nüè nüè wú xíng jìng zuò wú shí xiān hòu wú míng
力黑已布制建极,□□□□□□曰天地已成,而民生,逆顺无纪,德疟(虐)无刑,静作无时,先后无□名。
jīn wú yù de nì shùn zhī yǐ wéi tiān xià zhèng jìng zuò zhī shí yīn ér lēi zhī wèi zhī ruò hé
今吾欲得逆顺之□□□□□□□□□以为天下正静作之时,因而勒之,为之若何。
huáng dì yuē qún qún wèi yī wú huì wú míng wèi yǒu yīn yáng
黄帝曰群群□□□□□□为一,无晦无明,未有阴阳。
yīn yáng wèi dìng wú wèi yǒu yǐ míng
阴阳未定,吾未有以名。
jīn shǐ pàn wèi liǎng fēn wéi yīn yáng
今始判为两,分为阴阳。
lí wèi sì shí yīn yǐ wéi cháng qí míng zhě yǐ wéi fǎ ér wēi dào shì xíng
离为□四(时)□□□□□□□□□□□因以为常,其明者以为法而微道是行。
xíng fǎ xún pìn mǔ pìn mǔ xiāng qiú huì gāng yǔ róu róu gāng xiāng chéng pìn mǔ ruò xíng xíng
行法循□□牝牡,牝牡相求,会刚与柔,柔刚相成,牝牡若刑(形)。
xià huì yú de shàng huì yú tiān
下会于地,上会于天。
dé tiān zhī wēi shí ruò sì dài dì qì zhī fā yě nǎi mèng méng zhě mèng méng ér cí zī zhě cí zī tiān yīn ér chéng zhī
得天之微,时若□□□□□□□□□□寺(待)地气之发也,乃梦(萌)者梦(萌)而兹(滋)者兹(滋),天因而成之。
fú yīn zé bù chéng fú yǎng zé bù shēng
弗因则不成,(弗)养则不生。
fu mín shēng yě guī guī shēng shí yǔ jì
夫民生也规规生食与继。
bú huì bù jì wú yǔ shǒu de
不会不继,无与守地;
bù shí bù rén wú yǔ shǒu tiān
不食不人,无与守天。
shì yíng yīn bù dé mín gōng zhě suǒ yǐ shí zhī yě
是□□赢阴布德,□□□□□民功者,所以食之也。
sù yáng xiū xíng tóng zhòng yīn cháng yè qì bì de shéng yùn zhě suǒ yǐ jì zhī yě
宿阳修形,童(重)阴□长夜气闭地绳(孕)者,(所)以继之也。
bù mǐ bù hēi ér zhèng zhī yǐ xíng yǔ dé
不靡不黑,而正之以刑与德。
chūn xià wèi dé qiū dōng wèi xíng
春夏为德,秋冬为刑。
xiān dé hòu xíng yǐ yǎng shēng
先德后刑以养生。
xìng shēng yǐ dìng ér shì dí zhě shēng zhēng
姓生已定,而适(敌)者生争。
bù chén bì dìng
不谌必定。
fán chén zhī jí zài xíng yǔ dé
凡谌之极,在刑与德。
xíng dé huáng huáng rì yuè xiàng wàng yǐ míng qí dāng ér yíng wú kuāng
刑德皇皇,日月相望,以明其当,而盈□无匡。
fu shì gù shǐ mín wú rén zhí jǔ shì wú yáng chá lì de wú yīn bì yīn bì zhě tǔ máng huāng yáng chá zhě duó guāng
夫是故使民毋人执,举事毋阳察,力地毋阴敝,阴敝者土芒(荒),阳察者夺光。
rén zhí zhě zòng bīng
人执者纵兵。
shì gù wéi rén zhǔ zhě shí shì sān lè wú luàn mín gōng wú nì tiān shí
是故为人主者,时室三乐,毋乱民功,毋逆天时。
rán zé wǔ gǔ liū shú shú mín nǎi fán zī
然则五谷溜孰(熟),民(乃)蕃滋。
jūn chén shàng xià jiāo de qí zhì
君臣上下,交得其志。
tiān yīn ér chéng zhī
天因而成之。
fu bìng shí yǐ yǎng mín gōng xiān dé hòu xíng shùn yú tiān
夫并时以养民功,先德后刑,顺于天。
qí shí yíng ér shì chù
其时赢而事绌;
yīn jié fù cì de yóu fù shōu
阴节复次,地尤复收。
zhèng míng xiū xíng zhí zhé chóng bù chū xuě shuāng fù qīng mèng gǔ nǎi xiāo sù cǐ zāi kǒu shēng
正名修刑,执(蛰)虫不出,雪霜复清,孟谷乃萧(肃),此(灾)口生。
rú cǐ zhě jǔ shì jiāng bù chéng
如此者举事将不成。
qí shí chù ér shì yíng yáng jié fù cì
其时绌而事赢,阳节复次;
de yóu bù shōu
地尤不收。
zhèng míng shī chí xíng zhí zhé chóng fā shēng
正名施(弛)刑,执(蛰)虫发声。
cǎo jū fù róng
草苴复荣。
sì yáng ér yǒu yòu yáng zhòng shí ér wú guāng
巳阳而有(又)阳,重时而无光。
rú cǐ zhě jǔ shì jiāng bù xíng
如此者举事将不行。
tiān dào yǐ jì dì wù nǎi bèi
天道已既,地物乃备。
sàn liú xiāng chéng shèng rén zhī shì
散流相成,圣人之事。
shèng rén bù qiǎo shí fǎn shì shǒu
圣人不巧,时反是守。
yōu wéi ài mín yǔ tiān tóng dào
优为爱民,与天同道。
shèng rén zhèng yǐ shì dài tiān jìng yǐ xū rén
圣人正以侍(待)天,静以须人。
bù wéi tiān xíng bù rú bù chuán
不违天刑,不襦不传。
dàng tiān shí yǔ zhī jiē duàn
当天时,与之皆断。
dāng duàn bù duàn fǎn shòu qí luàn
当断不断,反受其乱。