太平广记 · 吕文仲 · Chapter 162 of 501

卷一百六十一·感应一

PinyinModern Translation
Size

zhāng kuān hàn wǔ dì lǐ quán huái nán zǐ yáng xióng liú xiàng yuán ān fán yīng wǔ dàn jīng lǜ lǚ chén yè chén shí sān zhōu rén wèi rèn chéng wáng lǚ qián guǎn níng hé jiān nán zǐ yí yáng nǚ zǐ zhāng yīng nán jùn yuàn pú bǎn jīng shè wú xīng jīng táng nán xú shì rén xú zǔ liú jīng hé jìng shū xiāo zi mào xiāo ruì míng jiě shū qiān zōng yuán qīng kuāng xīn céng kāng zǔ

张宽汉武帝醴泉淮南子扬雄刘向袁安樊英五石精律吕陈业陈实三州人魏任城王吕虔管宁河间男子宜阳女子张应南郡掾蒲坂精舍吴兴经堂南徐士人徐祖刘京何敬叔萧子懋萧睿明解叔谦宗元卿匡昕曾康祖

zhāng kuān

张宽

zhāng kuān zì shū wén hàn shí wéi shì zhōng cóng sì yú gān quán

张宽字叔文,汉时为侍中,从祀于甘泉。

zhì wèi qiáo yǒu nǚ zǐ yù yú wèi shuǐ rǔ zhǎng qī chǐ

至渭桥,有女子浴于渭水,乳长七尺。

shàng guài qí yì qiǎn wèn zhī nǚ yuē dì hòu dì qī chē zhī wǒ suǒ lái

上怪其异,遣问之,女曰:“帝后第七车,知我所来。

shí kuān zài dì qī chē duì yuē tiān xīng zhǔ jì sì zhě zhāi jiè bù yán jí nǚ rén xīng jiàn

”时宽在第七车,对曰:“天星主祭祀者,斋戒不严,即女人星见。

chū hàn wǔ gù shì

”(出《汉武故事》)

hàn wǔ dì

汉武帝

hàn wǔ dì cháng wēi xíng zào zhǔ rén jiā jiā yǒu bì guó sè dì yuè zhī réng liú sù

汉武帝尝微行造主人家,家有婢国色,帝悦之,仍留宿。

yè yǔ zhǔ bì wò

夜与主婢卧。

yǒu yī shū shēng yì jì sù

有一书生,亦寄宿。

shàn tiān wén hū jiàn kè xīng jiāng yǎn dì zuò shén bī shū shēng dà jīng jù lián hū duō duō bù jué shēng gāo

善天文,忽见客星将掩帝座,甚逼,书生大惊惧,连呼咄咄,不觉声高。

réng yòu jiàn yī nán zǐ cāo dāo jiāng rù hù

仍又见一男子,操刀将入户。

wén shū shēng shēng jí wèi wéi jǐ gù suì suō zǒu kè xīng yìng shí ér tuì

闻书生声急,谓为己故,遂缩走,客星应时而退。

rú cǐ zhě shù guò

如此者数过。

dì wén qí shēng yì ér wèn zhī

帝闻其声,异而问之。

shū shēng jù shuō suǒ jiàn

书生具说所见。

dì nǎi wù yuē bì cǐ rén xù yě jiāng yù sì xiōng è yú zhèn

帝乃悟曰,必此人婿也,将欲肆凶恶于朕。

réng zhào jí qī mén yǔ lín yǔ zhǔ rén yuē zhèn tiān zǐ yě

仍召集期门羽林,语主人曰:“朕天子也。

yú shì qín nú wèn ér kuǎn fú nǎi zhū zhī

”于是擒奴,问而款服,乃诛之。

dì tàn yuē sī gài tiān qǐ shū shēng zhī xīn yǐ fú yòu zhèn gōng

帝叹曰:“斯盖天启书生之心,以扶祐朕躬。

nǎi hòu cì shū shēng yān

”乃厚赐书生焉。

yuán quē chū chù chén xiào běn zuò chū yōu míng lù

(原阙出处,陈校本作出《幽明录》)

lǐ quán

醴泉

tài xíng zhī dōng yǒu lǐ quán qí xíng rú jǐng běn tǐ shì shí yě

太行之东有醴泉,其形如井,本体是石也。

yù qǔ yǐn zhě jiē xǐ xīn guì ér yì zhī zé quán shuǐ rú liú duō shǎo zú yòng

欲取饮者,皆洗心跪而挹之,则泉水如流,多少足用。

ruò huò wū màn zé quán suō yān

若或污慢,则泉缩焉。

gài shén míng zhī cháng zhì zhě yě

盖神明之常志者也。

chū fǎ yuàn zhū lín

(出《法苑珠林》)

huái nán zǐ

淮南子

huái nán zǐ yuē dōng fēng zhì ér jiǔ fàn yì

淮南子曰:“东风至而酒泛溢。

xǔ shèn yún dōng fēng zhèn fāng yě

”许慎云:“东风震方也。

jiǔ fàn qīng jiǔ yě

酒泛清酒也。

mù wèi suān xiāng gǎn gù yě

木味酸,相感故也。

gāo yòu yún jiǔ fàn wèi mǐ miàn qū zhī fàn zhě fēng zhì ér fèi dòng

”高诱云:“酒泛为米面曲之泛者,风至而沸动。

li chún fēng yòu àn jīn jiǔ chū shú wèng shàng chéng qīng shí héng suí rì zhuǎn

”李淳风又按:今酒初熟,瓮上澄清时,恒随日转。

zài dàn zé qīng zhě zài dōng pàn wǔ shí zài nán rì luò zài xi yè bàn zài zi

在旦则清者在东畔,午时在南,日落在西,夜半在子。

héng qīng zhě suí rì suǒ zài

恒清者随日所在。

yòu chūn xià jiān yú de yīn xià tíng chūn jiǔ zhě wèng shàng yǐ fàn jiē zhú fēng ér yí

又春夏间,于地荫下停春酒者,瓮上蚁泛,皆逐风而移。

suī jū shēn mì fēi fēng suǒ zhì ér gǎn zhào dòng yě

虽居深密,非风所至,而感召动也。

chū gǎn yìng jīng

(出《感应经》)

yáng xióng

扬雄

yáng xióng dú shū yǒu rén yǔ yún wú wéi zì kǔ xuán gù nán chuán

扬雄读书,有人语云:“无为自苦,玄故难传。

hū rán bú jiàn

”忽然不见。

xióng zhe xuán mèng tǔ bái fèng huáng jí shàng qǐng zhī ér miè

雄著玄,梦吐白凤皇集上,顷之而灭。

chū xī jīng zá jì yáng xióng dú shū tīng dào yǒu gè rén zài páng biān shuō méi yǒu yì yì de zì zhǎo kǔ chī shēn ào de dào lǐ nán yǐ lǐng huì

(出《西京杂记》)扬雄读书,听到有个人在旁边说:“没有意义的自找苦吃,深奥的道理难以领会。

rán hòu jiù méi yǒu shēng xī le

”然后就没有声息了。

yáng xióng zhuàn xiě zhù zuò pā zài zhuō zi shàng shuì zháo le mèng jiàn zì jǐ de zuǐ lǐ tǔ chū yī zhī bái fèng huáng dào shū shàng qǐng kè zhī jiān jiù bú jiàn le

扬雄撰写著作,趴在桌子上睡着了,梦见自己的嘴里吐出一只白凤凰到书上,顷刻之间就不见了。

liú xiàng hàn liú xiàng yú chéng āi zhī jì jiào shū yú tiān lù gé zhuān jīng tán sī

刘向汉刘向,于成哀之际,校书于天禄阁,专精覃思。

yè yǒu lǎo rén zhe huáng yī lí zhàng kòu gé ér jìn

夜有老人,着黄衣,藜杖扣阁而进。

jiàn xiàng àn zhōng dú zuò sòng shū lǎo rén nǎi chuī zhàng duān làn rán huǒ míng yīn yǐ zhào xiàng

见向暗中独坐诵书,老人乃吹杖端,烂然火明,因以照向。

shuō kāi pì yǐ qián shì nǎi shòu hóng fàn wǔ xíng zhī wén

说开辟已前事,乃授洪范五行之文。

xiàng liè yī jí shēn yǐ jì qí yán

向裂衣及绅,以记其言。

zhì shǔ ér qù qǐng wèn xìng míng yún wǒ shì tài yǐ zhī jīng wén jīn mǎo zhī xìng yǒu bó xué zhě xià ér guān zhī yān

至曙而去,请问姓名,云:“我是太乙之精,闻金卯之姓,有博学者,下而观之焉。

nǎi chū huái zhōng zhú bǎng yǒu guān tiān wén dì tú zhī shì

”乃出怀中竹榜,有关天文地图之事。

zi xīn cóng xiàng shòu cǐ shù

子歆,从向授此术。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

liú xiàng

刘向

hàn liú xiàng yú chéng āi zhī jì jiào shū yú tiān lù gé zhuān jīng tán sī

汉刘向,于成哀之际,校书于天禄阁,专精覃思。

yè yǒu lǎo rén zhe huáng yī lí zhàng kòu gé ér jìn

夜有老人,着黄衣,藜杖扣阁而进。

jiàn xiàng àn zhōng dú zuò sòng shū lǎo rén nǎi chuī zhàng duān làn rán huǒ míng yīn yǐ zhào xiàng

见向暗中独坐诵书,老人乃吹杖端,烂然火明,因以照向。

shuō kāi pì yǐ qián shì nǎi shòu hóng fàn wǔ xíng zhī wén

说开辟已前事,乃授洪范五行之文。

xiàng liè yī jí shēn yǐ jì qí yán

向裂衣及绅,以记其言。

zhì shǔ ér qù qǐng wèn xìng míng yún wǒ shì tài yǐ zhī jīng wén jīn mǎo zhī xìng yǒu bó xué zhě xià ér guān zhī yān

至曙而去,请问姓名,云:“我是太乙之精,闻金卯之姓,有博学者,下而观之焉。

nǎi chū huái zhōng zhú bǎng yǒu guān tiān wén dì tú zhī shì

”乃出怀中竹榜,有关天文地图之事。

zi xīn cóng xiàng shòu cǐ shù

子歆,从向授此术。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

yuán ān

袁安

yuán ān wèi yīn píng zhǎng yǒu huì huà

袁安为阴平长,有惠化。

xiàn xiān yǒu báo yuān dōng xià wèi cháng xiāo shì

县先有雹渊,冬夏未尝消释。

suì zhōng zhé chū fēi bù shí shù lǐ dà wéi mín hài

岁中辄出,飞布十数里,大为民害。

ān nǎi tuī chéng jié zhāi yǐn qiān biǎn jǐ

安乃推诚洁斋,引愆贬己。

zhì chéng gǎn shén báo suì wèi zhī chén lún fú ér bù qǐ nǎi wú kǔ yǔ qī fēng yān

至诚感神,雹遂为之沉沦,伏而不起,乃无苦雨凄风焉。

chū xiǎo shuō

(出《小说》)

fán yīng

樊英

hàn fán yīng shàn tú wěi dòng dá yōu wēi

汉樊英善图纬,洞达幽微。

yǒng tài tài zì yí wù jù hàn shū yī yī èr shàng fán yīng chuán

永泰(“泰”字疑误,据《汉书》一一二上〈樊英传〉。

yīng zhí hàn ān dì shùn dì shí rán liǎng dài jūn wú yòng tài zì zhě yí yǐ níng zì wèi jìn zhōng jiàn tiān zi yīn xī xiàng nán tuò

英值汉安帝顺帝时,然两代均无用泰字者,疑以、宁”字为近)中,见天子,因西向南唾。

zhào wèn qí gù duì yuē chéng dū jīn rì huǒ

诏问其故,对曰:“成都今日火。

hòu shǔ jùn shàng yán huǒ zāi rú yīng suǒ dào

”后蜀郡上言火灾,如英所道。

yún shí yǒu yǔ cóng dōng běi lái gù huǒ bù wéi dà hài

云,时有雨从东北来,故火不为大害。

yīng cháng hū bèi fā bá dāo zhuó jī shè zhōng

英尝忽被发拔刀,斫击舍中。

qī guài wèn qí gù yīng yuē xī shēng yù zéi

妻怪问其故,英曰:“郗生遇贼。

xī shēng zhě míng xún shì yīng dì zǐ shí yuǎn xíng

”郗生者名巡,是英弟子,时远行。

hòu hái shuō yú dào zhōng féng zéi lài yī bèi fā lǎo rén lái xiāng jiù gù de miǎn

后还说,于道中逢贼,赖一被发老人来相救,故得免。

yǒng jiàn shí diàn shàng zhōng zì míng dì yōu zhī gōng qīng mò néng jiě

永建时,殿上钟自鸣,帝忧之,公卿莫能解。

nǎi wèn yīng

乃问英。

yīng yuē shǔ mín shān bēng mǔ bēng zi gù míng fēi shèng cháo zāi yě

英曰:“蜀岷山崩,母崩子故鸣,非圣朝灾也。

xún shàng shǔ shān bēng shì

”寻上蜀山崩事。

chū yīng liè zhuàn

(出《英列传》)

wǔ dàn jīng

五石精

lùn héng yuē yáng suì qǔ huǒ fāng zhū qǔ shuǐ èr wù jiē dāng yǐ xíng shì de

《论衡》曰:阳燧取火,方诸取水,二物皆当以形势得。

yáng suì ruò yǎn yuè fāng zhū ruò wū bēi

阳燧若偃月,方诸若圬杯。

ruò èr qì rú bǎn zhuàng ān néng de shuǐ huǒ yě

若二器如板状,安能得水火也。

zhù yáng suì yòng wǔ yuè bǐng wǔ rì wǔ shí liàn wǔ sè shí wèi zhī xíng rú yuán jìng xiàng rì jí de huǒ

铸阳燧,用五月丙午日午时,炼五色石为之,形如圆镜,向日即得火。

fāng zhū yǐ shí yī yuè rén zǐ yè bàn shí liàn wǔ sè shí wèi zhī zhuàng rú wū bēi xiàng yuè jí de jīn shuǐ

方诸,以十一月壬子夜半时,炼五色石为之,状如圬杯,向月即得津水。

jīn qǔ dà bàng gé xiàng yuè yì yǒu jīn rùn

今取大蚌蛤向月,亦有津润。

huái nán zǐ yún yáng suì jiàn rì shāo ér wèi huǒ

《淮南子》云:阳燧见日,烧而为火。

fāng zhū jiàn yuè jīn ér wèi shuǐ

方诸见月,津而为水。

zhù yún jiē wǔ dàn zhī jīng

注云,皆五石之精。

yáng suì yuán yǐ yǎng rì de huǒ

阳燧圆以仰日,得火;

fāng zhū wū ér xiàng yuè de shuǐ

方诸圬而向月,得水。

yòu yún yáng suì zhī qǔ huǒ yú rì fāng zhū zhī qǔ lù yú yuè tiān dì zhī jiān xuán wēi hū huǎng qiǎo lì suǒ bù néng tuī qí shù

又云,阳燧之取火于日,方诸之取露于月,天地之间,玄微忽恍,巧历所不能推其数。

rán yǐ zhǎng wò zhī zhōng yǐn lèi yú tài jí zhī shàng ér shuǐ huǒ kě lì zhì zhě yīn yáng xiāng gǎn dòng rán zhī yě

然以掌握之中,引类于太极之上,而水火可立致者,阴阳相感动然之也。

chū gǎn yìng jīng

(出《感应经》)

lǜ lǚ

律吕

wù lǐ lùn yún shí èr lǜ lǚ hòu qì xiān yú píng dì wèi shì sān chóng zhòng yǒu sān chóng bì yáng zi suǒ wèi jiǔ bì zhī jīn yě

《物理论》云:十二律吕候气,先于平地为室三重,重有三重壁,扬子所谓九闭之巾也。

wài shì nán hù yǐ bù wèi màn

外室南户,以布为幔;

cì shì běi hù

次室北户;

nèi shì nán hù bìng yǐ bù wèi màn

内室南户,并以布为幔。

jiē shàng yuán xià fāng bì mì wú fēng

皆上圆下方,闭密无风。

rén jū qí zhōng sān rì guān zhī shí èr lǜ gè yǐ mù wèi àn měi lǜ gè nèi bì wài gāo yǐ lǜ jiā qí shàng yī wèi ān zhì zhī

人居其中,三日观之,十二律各以木为按,每律各内庳外高,以律加其上,依位安置之。

yǐ hé nèi jiā fú huī shí qí duān ruò qì zhì chuī huī qù guǎn shǒu xiǎo dòng wèi hé dà dòng wéi chén qiáng

以河内葭莩灰实其端,若气至,吹灰去管首,小动为和,大动为臣强。

li chún fēng yún zì gǔ yán lè shēng lǜ lǚ zhě jiē běn yú shí èr guǎn yǐ qì yìng huī fēi wèi yàn

李淳风云:自古言乐声律吕者,皆本于十二管,以气应灰飞为验。

hòu wèi mò sūn sēng huà zào liù jiǎ yī zhōu lì qí xù yún yǐ guǎn lǜ hòu mǒu yuè mǒu shí lǜ qì yìng tuī xiào

后魏末,孙僧化造六甲一周历,其序云,以管律候某月某时律气应推校。

qián hòu wǔ liù shì jiē bù yǔ suàn lì jiā shù shù xiāng fú

前后五六事,皆不与算历家术数相符。

cǐ wài zhū shū wú yán hòu qì de yìng yàn zhě

此外诸书,无言候气得应验者。

yǐ lǐ tuī xún kǒng wú shí lù

以理推寻,恐无实录。

hòu wèi xìn dōu fāng zì yún zào fēng shàn hou èr shí sì qì měi yī qì zhì qí shàn zhé jǔ

后魏信都芳,自云,造风扇候二十四气,每一气至,其扇辄举。

sī yòu yàn yǐ

斯又验矣。

chū gǎn yìng jīng

(出《感应经》)

chén yè

陈业

chén yè zì wén lǐ

陈业字文理。

yè xiōng dù hǎi qīng mìng

业兄渡海倾命。

shí tóng yī zhǐ zhě wǔ liù shí rén gǔ ròu xiāo làn ér bù kě biàn bié

时同依止者五六十人,骨肉消烂,而不可辨别。

yè yǎng huáng tiān shì hòu tǔ yuē wén qīn qī zhě bì yǒu yì yān

业仰皇天誓后土曰:“闻亲戚者,必有异焉。

yīn gē bì liú xiě yǐ sǎ gǔ shàng yìng shí shà xuè yú jiē liú qù

”因割臂流血,以洒骨上,应时歃血,余皆流去。

chū kuài jī xiān xián chuán

(出“会稽先贤传”)

chén shí

陈实

yǐng chuān chén shí yǒu zi yuán fāng cì yuē zhòng fāng bìng yǐ míng dé chēng

颖川陈实有子元方,次曰仲方,并以名德称。

xiōng dì xiào yǎng guī mén yōng mù hǎi nèi mù qí fēng

兄弟孝养,闺门雍睦,海内慕其风。

sì fǔ bìng mìng wú suǒ qū jiù

四府并命,无所屈就。

xiōng dì cháng guò tóng jùn xún shuǎng yè huì yǐn yàn tài shǐ zòu dé xīng jù

兄弟尝过同郡荀爽,夜会饮宴,太史奏:德星聚。

chū rǔ nán xiān xián chuán

(出《汝南先贤传》)

zhōu rén

州人

jìn sān zhōu rén jì wèi fù zǐ

晋三州人,纪为父子。

fù lìng èr rén zuò shě yú dà zé zhōng yù chéng fù yuē bù rú hé biān

父令二人作舍于大泽中,欲成,父曰:“不如河边。

nǎi xǐ yān

”乃徙焉。

yòu jǐ chéng fù yuē bù rú hé zhōng

又几成,父曰:“不如河中。

èr rén nǎi fù tǔ tián hé sān xún bù lì

”二人乃负土填河,三旬不立。

yǒu shū shēng guò wèi fù liǎng tǔ tún tóu hé zhōng

有书生过,为缚两土豚投河中。

fù nǎi zhǐ èr rén yuē hé cháng jiàn jiāng hé tián yé

父乃止二人曰:“何尝见江河填耶?

wú guān rǔ xíng ěr

吾观汝行耳。

míng huí zhì hé biān hé zhōng tǔ wèi gāo zhàng yú mào guǎng shí yú lǐ yīn jū qí shàng

”明回至河边,河中土为高丈余,袤广十余里,因居其上。

chū xiào zǐ chuán

(出《孝子传》)

wèi rèn chéng wáng

魏任城王

wèi rèn chéng wáng zhāng hōng rú hàn dōng píng wáng lǐ zàng

魏任城王章薨,如汉东平王礼葬。

jí sàng chū wén kōng zhōng shù bǎi rén qì shēng

及丧出,闻空中数百人泣声。

sòng zhě yán xī luàn jūn shā shāng zhě jiē wú guān guǒ wáng zhī rén huì shōu qí xiǔ gǔ

送者言,昔乱军杀伤者皆无棺椁,王之仁惠,收其朽骨。

sǐ zhě huan yú dì xià jīng líng yǐ zhī huái gǎn yān

死者欢于地下,精灵以之怀感焉。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

lǚ qián

吕虔

wèi cháng shā jùn jiǔ yǔ

魏长沙郡久雨。

tài shǒu lǚ qián lìng hù cáo yuàn zhāi jiè zài shè sān rì sān yè qí qíng

太守吕虔令户曹掾斋戒,在社三日三夜,祈晴。

mèng jiàn bái tóu wēng yuē rǔ lái chí míng rì dāng jì

梦见白头翁曰:“汝来迟,明日当霁。

guǒ rán

”果然。

chū cháng shā chuán

(出《长沙传》)

guǎn níng

管宁

guǎn níng sǐ liáo dōng sān shí qī nián guī jiù ér zǔ hǎi fēng

管宁死辽东三十七年,归柩而阻海风。

tóng háng shù shí chuán jù méi wéi níng chuán wàng jiàn huǒ guāng tóu zhī de dǎo yǔ

同行数十船俱没,惟宁船望见火光,投之得岛屿。

jí shàng àn wú huǒ yì wú rén

及上岸,无火亦无人。

xuán yàn xiān shēng yǐ wéi jī shàn zhī gǎn

玄晏先生以为积善之感。

chū dú yì zhì

(出《独异志》)

hé jiān nán zǐ

河间男子

jìn wǔ dì shì hé jiān jùn yǒu nán nǚ xiàng yuè xǔ xiāng pèi shì

晋武帝世,河间郡有男女相悦,许相配适。

jì ér nán cóng jūn jī nián fù mǔ yǐ nǚ bié shì rén

既而男从军积年,父母以女别适人。

wú jǐ ér yōu sǐ

无几而忧死。

nán hái bēi tòng nǎi zhì zhǒng suǒ shǐ yù kū zhī bù shèng qí qíng

男还悲痛,乃至冢所,始欲哭之,不胜其情。

suì fà zhǒng kāi guān jí shí sū huó yīn fù huán jiā jiāng yǎng shù rì píng fù

遂发冢开棺,即时苏活,因负还家,将养数日平复。

qí fu nǎi wǎng qiú zhī

其夫乃往求之。

qí rén bù hái yuē qīng fù yǐ sǐ

其人不还,曰:“卿妇已死。

tiān xià qǐ wén sǐ rén kě fù huó yé

天下岂闻死人可复活耶?

cǐ tiān cì wǒ fēi qīng fù yě

此天赐我,非卿妇也。

yú shì xiāng sòng jùn xiàn bù néng jué

”于是相讼,郡县不能决;

yàn yú tíng wèi tíng wèi zòu yǐ jīng chéng zhī zhì gǎn yú tiān dì gù sǐ ér gēng shēng zài cháng lǐ zhī wài fēi lǐ zhī suǒ chǔ xíng zhī suǒ cái

谳于廷尉,廷尉奏以精诚之至,感于天地,故死而更生,在常理之外,非理之所处,刑之所裁。

duàn yǐ huán kāi zhǒng zhě

断以还开冢者。

chū fǎ yuàn zhū lín

(出《法苑珠林》)

yí yáng nǚ zǐ

宜阳女子

jìn yǒng jiā zhī luàn jùn xiàn wú dìng zhǔ qiáng ruò xiāng bào

晋永嘉之乱,郡县无定主,强弱相暴。

yí yáng xiàn yǒu nǚ zǐ xìng péng míng é

宜阳县有女子,姓彭名娥。

fù mǔ kūn dì shí yú kǒu wèi cháng shā zéi suǒ shā

父母昆弟十余口,为长沙贼所杀。

shí é fù qì chū jí yú xī jiān zéi zhì zǒu hái zhèng jiàn qiáng bì yǐ pò bù shèng qí āi yǔ zéi xiāng gé

时娥负器出汲于溪间,贼至走还,正见墙壁已破,不胜其哀,与贼相格。

zéi fù é qū chū xī biān jiāng shā zhī

贼缚娥,驱出溪边,将杀之。

xī jì yǒu tài shān shí bì gāo shù shí zhàng

溪际有大山,石壁高数十丈。

yǎng hū yuē huáng tiān níng yǒu shén fǒu

仰呼曰:“皇天宁有神否?

wǒ wèi hé zuì ér dāng rú cǐ

我为何罪,而当如此。

yīn bēn zǒu xiàng shān shān lì kāi guǎng shù zhàng píng lù rú dǐ qún zéi yì zhú é rù shān shān suì bēng hé mǐn rán rú chū

”因奔走向山,山立开广数丈,平路如砥,群贼亦逐娥入山,山遂崩合,泯然如初。

zéi jiē yā sǐ é suì yǐn bù fù chū

贼皆压死,娥遂隐不复出。

é suǒ shě jí qì huà wèi shí xíng sì jī

娥所舍汲器,化为石,形似鸡。

tǔ rén yīn hào yuē shí jī shān nǚ é tán

土人因号曰石鸡山女娥潭。

chū yōu míng lù

(出《幽冥录》)

zhāng yīng

张应

jìn lì yáng jùn zhāng yīng xiān fèng mó qǔ fó jiā nǚ wèi fù

晋历阳郡张应,先奉魔,娶佛家女为妇。

xián hé bā nián yí jū wú hú

咸和八年,移居芜湖。

qī bìng yīn wèi mó shì jiā cái lüè jìn ér bìng bù chài

妻病,因为魔事,家财略尽,而病不瘥。

qī yuē wǒ běn fó jiā nǚ wèi wǒ zuò fó shì

妻曰:“我本佛家女,为我作佛事。

yīng jí wǎng jīng shè zhōng jiàn dǔ yù jìng

”应即往精舍中,见竺昙镜。

jìng yuē pǔ jì zhòng shēng dàn jūn dāng yī xīn shòu chí ěr

镜曰:“普济众生,但君当一心受持耳。

yù jìng qī míng dāng xiàng qí jiā

”昙镜期明,当向其家。

yīng xī mèng yī rén zhǎng wǔ liù chǐ qū bù rù mén yuē cǐ jiā jì jì nǎi ěr bù jìng

应夕梦一人,长五六尺,趋步入门曰:“此家寂寂,乃尔不净。

jiàn jìng suí cǐ rén hòu bái yuē cǐ jiā shǐ yù fā yì wèi kě zé zhī

”见镜随此人后,白曰:“此家始欲发意,未可责之。

yīng mián jué biàn bǎ huǒ zuò gāo zuò jí guǐ zi mǔ zuò

”应眠觉,便把火作高座及鬼子母座。

jìng shí shí wǎng gāo zuò zhī shǔ jù zú yǐ chéng yīng jù xiàng shuō mèng suì fū qī shòu wǔ jiè bìng yì de chài

镜食时往,高座之属,具足已成,应具向说梦,遂夫妻受五戒,病亦得瘥。

chū biàn zhèng lùn

(出《辩正论》)

nán jùn yuàn

南郡掾

jìn nán jùn yì cáo yuàn xìng ōu dé bìng jīng nián gǔ xiāo ròu jǐn wū yī bèi zhì wú fù fāng jì

晋南郡议曹掾姓欧,得病经年,骨消肉尽,巫医备至,无复方计。

qí zǐ yè rú de shuì mián mèng jiàn shù shā mén lái shì qí fù

其子夜如得睡眠,梦见数沙门来视其父。

míng dàn biàn wǎng yì fó tú

明旦,便往诣佛图。

jiàn zhū shā mén

见诸沙门。

wèn fú wèi hé shén

问佛为何神?

shā mén wèi shuō shì zhuàng

沙门为说事状。

biàn jiāng zhū dào rén rén yuán zuò hé jù míng chāo běn gǎi guī qǐng dú jīng

便将诸道人(“人”原作“何”,据明钞本改)归,请读经。

zài sù bìng rén zì jué bìng rú qīng

再宿,病人自觉病如轻。

zhòu de xiǎo mián rú jǔ tóu jiàn mén zhōng yǒu shù shí xiǎo ér jiē wǔ cǎi yī shǒu zhōng yǒu chí fān zhàng zhě chí dāo máo zhě yú mén zǒu rù

昼得小眠,如举头,见门中有数十小儿,皆五彩衣,手中有持幡杖者,持刀矛者,于门走入。

yǒu liǎng xiǎo ér zài qián jìng zhì lián qián

有两小儿在前,径至帘前。

hū biàn hái zǒu yǔ hòu zhòng xiǎo rén yún zhù jū zhōng zǒng shì dào rén

忽便还走,语后众小人云:“住居中总是道人。

suì bù fù lái qián

”遂不复来前。

zì cǐ hòu bìng jiàn jiàn de chà

自此后病渐渐得差。

chū líng guǐ zhì

(出《灵鬼志》)

pú bǎn jīng shè

蒲坂精舍

sòng yuán jiā bā nián hé dōng pú bǎn chéng dà shī huǒ bù kě jiù

宋元嘉八年,河东蒲坂城大失火,不可救。

wéi jīng shè dà xiǎo yǎn rán jí bái yī jiā jīng xiàng jiē bù sǔn zhuì

惟精舍大小俨然,及白衣家经像,皆不损坠。

bǎi xìng jīng yì bèi gòng fā xīn

百姓惊异,倍共发心。

chū biàn zhèng lùn

(出《辩正论》)

wú xīng jīng táng

吴兴经堂

sòng yuán jiā zhōng wú xīng jùn nèi cháng shī huǒ shāo shù bǎi jiā dàng jǐn

宋元嘉中,吴兴郡内尝失火,烧数百家荡尽。

wéi yǒu jīng táng cǎo shè yǎn rán bù shāo

惟有经堂草舍,俨然不烧。

shí yǐ wéi shén

时以为神。

chū xuān yàn jì

(出《宣验记》)

nán xú shì rén

南徐士人

sòng shǎo dì shí nán xú yǒu yī shì zǐ cóng huà shān wǎng yún yáng

宋少帝时,南徐有一士子,从华山往云阳。

jiàn kè shè zhōng yǒu yī nǚ zǐ nián kě shí bā jiǔ

见客舍中有一女子,年可十八九。

yuè zhī wú yīn suì chéng xīn jí

悦之无因,遂成心疾。

mǔ wèn qí gù jù yǐ qǐ mǔ

母问其故,具以启母。

mǔ wǎng zhì huà shān yún yáng xún jiàn nǚ zǐ jù shuō zhī

母往至华山云阳,寻见女子,具说之。

nǚ wén gǎn zhī yīn tuō bì xī lìng mǔ mì cáng yú xí xià wò zhī dāng yù

女闻感之,因脱蔽膝,令母密藏于席下,卧之当愈。

shù rì guǒ chài

数日果瘥。

hū jǔ xí jiàn bì xī chí ér qì zhī qì yù jué wèi mǔ yuē zàng shí cóng huà shān guò

忽举席,见蔽膝,持而泣之,气欲绝,谓母曰:“葬时从华山过。

mǔ cóng qí yì

”母从其意。

bǐ zhì nǚ mén niú dǎ bù xíng qiě dài xū yú

比至女门,牛打不行,且待须臾。

nǚ zhuāng diǎn mù yù jìng ér chū gē yuē huà shān jī jūn jì wèi nóng sǐ dú huó wèi shuí shī

女妆点沐浴竟而出,歌曰:“华山畿,君既为侬死,独活为谁施。

jūn ruò jiàn lián shí guān mù wèi nóng kāi

君若见怜时,棺木为侬开。

yán qì guān mù kāi nǚ suì tòu guān zhōng

”言讫,棺木开,女遂透棺中。

yīn hé zàng hū yuē shén shì zhǒng

因合葬,呼曰神士冢。

chū xì méng

(出《系蒙》)

xú zǔ

徐祖

jiā xīng xú zǔ yòu gū shū wěi yǎng zhī rú suǒ shēng

嘉兴徐祖,幼孤,叔隗养之如所生。

wěi bìng zǔ yíng shì shén qín

隗病,祖营侍甚勤。

shì yè mèng yī shén rén gào yún rǔ shū yìng hé sǐ yě

是夜,梦一神人告云:“汝叔应合死也。

zǔ kòu tóu qí qǐng āi mǐn èr shén rén yún niàn rǔ rú cǐ wèi rǔ huó

”祖扣头祈请哀愍,二神人云:“念汝如此,为汝活。

zǔ jué shū nǎi chài

”祖觉,叔乃瘥。

chū sōu shén jì

(出《搜神记》)

liú jīng

刘京

lín jiāng jùn mín liú jīng xiào xíng xiāng lǐ tuī jìng

临江郡的居民刘京,孝顺老人被乡里的乡亲们所称赞。

shí jiāng shuǐ bào yì jū zhě jiē piào ruò

时江水暴溢,居者皆漂溺。

jīng fù qí mǔ hào qì

京负其母号泣。

hū yǒu dà guī zhì qí qián jǔ jiā qī kǒu jù shàng guī bèi

忽有大龟至其前,举家七口,俱上龟背。

rán xíng shí xǔ lǐ jí yī gāo àn guī suì shī zhī

然行十许里,及一高岸,龟遂失之。

chū jiǔ jiāng jì

(出《九江记》)

hé jìng shū

何敬叔

hé jìng shū shǎo fèng fó fǎ

何敬叔少奉佛法。

zuò yī tán xiàng wèi yǒu mù

作一檀像,未有木。

xiān mèng yī shā mén nà yī zhàng xī lái yún xiàn hòu hé jiā tóng shén xī kǔ qiú zhē kě de

先梦一沙门,衲衣杖锡来云:“县后何家桐甚惜,苦求遮可得。

rú mèng qiú zhī guǒ huò

如梦求之,果获。

mèng juàn

(《梦隽》)

xiāo zi mào

萧子懋

qí jìn ān wáng xiāo zi mào zì yún chāng wǔ dì zhī zǐ yě

齐晋安王萧子懋,字云昌,武帝之子也。

shǐ nián qī suì yuán shū yuàn cháng bìng wēi dǔ qǐng sēng xíng dào

始年七岁,阮淑媛尝病危笃,请僧行道。

yǒu xiàn lián huá gòng fó zhě zhòng sēng yǐ tóng yīng shèng shuǐ jìn zhī rú cǐ sān rì ér huā bù wèi

有献莲华供佛者,众僧以铜罂盛水浸之,如此三日而花不萎。

zi mào liú tì lǐ fó

子懋流涕礼佛。

shì yuē ruò shǐ ā yí yīn cǐ shèng yuán suì huò míng yòu yuàn huá jìng zhāi rú gù

誓曰:“若使阿姨因此胜缘,遂获冥祐,愿华竟斋如故。

qī rì zhāi huá sè gèng xiān hóng

”七日斋华,色更鲜红。

kàn shì yīng zhōng shāo yǒu gēn xū

看视罂中,稍有根须。

shū yuàn bìng xún chài dāng shì chēng qí xiào gǎn

淑媛病寻瘥,当世称其孝感。

chū fǎ yuàn zhū lín

(出《法苑珠林》)

xiāo ruì míng

萧睿明

qí sōng zī lìng lán líng xiāo ruì míng mǔ huàn jī nián ruì míng zhòu yè qí dǎo

齐松滋令兰陵萧睿明,母患积年,睿明昼夜祈祷。

shí hán dòng ruì míng xià lèi níng jié rú zhù

时寒冻,睿明下泪,凝结如箸。

é shàng kòu xuè chéng shuǐ bù liū

额上扣血,成水不溜。

hū yǒu yī rén yǐ shí hán shòu zhī yuē cǐ néng zhì tài fū rén bìng

忽有一人,以石函授之曰:“此能治太夫人病。

ruì míng guì ér shòu zhī hū rán bú jiàn

”睿明跪而受之,忽然不见。

yǐ hán fèng mǔ zhōng wéi sān cùn juàn dān shū wèi rì yuè zì

以函奉母,中惟三寸绢,丹书为日月字。

mǔ bìng jí yù

母病即愈。

chū tán sǒu

(出《谈薮》)

jiě shū qiān

解叔谦

qí yàn mén jiě shū qiān zhēng wèi cháo qǐng bù fù

齐雁门解叔谦,征为朝请,不赴。

mǔ jí shū qiān yè yú tíng zhōng qǐ sǎng qí fú

母疾,叔谦夜于庭中,稽颡祈福。

wén kōng zhōng yún de dīng gōng téng wèi jiǔ biàn chà

闻空中云:“得丁公藤为酒便差。

fǎng yī jí běn cǎo wú shí zhě

”访医及本草,无识者。

nǎi qí qū qiú fǎng zhì yí dū jìng yáo jiàn shān zhōng lǎo wēng fá mù wèn qí suǒ yòng dá yuē cǐ dīng gōng téng zhì fēng yóu yàn

乃崎岖求访,至宜都境,遥见山中老翁伐木,问其所用,答曰:“此丁公藤,治风尤验。

shū qiān zài bài liú tì jù kuǎn xíng qiú zhī yì

”叔谦再拜流涕,具款行求之意。

cǐ wēng chuàng rán yǐ téng yǔ zhī bìng shì qí zì jiǔ zhī fǎ

此翁怆然,以藤与之,并示其渍酒之法。

shū qiān shòu lǐng cǐ rén bù fù zhī chù

叔谦受领,此人不复知处。

yī fǎ wèi jiǔ mǔ jí biàn yù

依法为酒,母疾便愈。

chū tán sǒu

(出《谈薮》)

zōng yuán qīng

宗元卿

qí nán yáng zōng yuán qīng yǒu zhì xíng zǎo gū wèi mǔ suǒ yǎng

齐南阳宗元卿有至行,早孤,为母所养。

mǔ bìng yuán qīng zài yuǎn zhé xīn tòng dà bìng zé dà tòng xiǎo bìng zé xiǎo tòng

母病,元卿在远,辄心痛:“大病则大痛,小病则小痛。

yǐ cǐ wéi cháng zé

以此为常则。

xiāng lǐ zōng jìng lǜ hào zōng zēng zǐ

乡里宗敬,率号宗曾子。

chū tán sǒu

(出《谈薮》)

kuāng xīn

匡昕

qí lú líng kuāng xīn yǐn jīn huà shān fú shí bù yǔ cháng rén jiāo

齐庐陵匡昕隐金华山,服食不与常人交。

mǔ wáng yǐ jīng shù rì xīn bēn hái hào jiào mǔ biàn sū

母亡已经数日,昕奔还号叫,母便苏。

xiào gǎn zhì yě

孝感致也。

chū tán sǒu

(出《谈薮》)

céng kāng zǔ

曾康祖

qí fú fēng céng kāng zǔ mǔ huàn rǔ yōng zhū yī bù néng liáo

齐扶风曾康祖,母患乳痈,诸医不能疗。

kāng zǔ nǎi guì yǐ liǎng shǒu pěng rǔ dà bēi qì

康祖乃跪,以两手捧乳,大悲泣。

mǔ yōng jí chài

母痈即瘥。

chū tán sǒu

(出《谈薮》)

✦ You read 卷一百六十一·感应一

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.