太平广记 · 吕文仲 · Chapter 212 of 501

卷二百一十一·画二

PinyinModern Translation
Size

zōng cè yuán qiàn liáng yuán dì táo hóng jǐng zhāng sēng yóu gāo xiào héng yáng zǐ huá liú shā guǐ zhèng fǎ shì yán lì dé yán lì běn xuē jì yù chí yǐ sēng wáng wéi li sī xun hán gàn

宗测袁茜梁元帝陶弘景张僧繇高孝珩杨子华刘杀鬼郑法士阎立德阎立本薛稷尉迟乙僧王维李思训韩干

zōng cè

宗测

nán qí zōng cè zì jìng wēi bǐng zhī sūn yě dài jū jiāng líng

南齐宗测字敬微,炳之孙也,代居江陵。

bù yīng zhāo pì

不应招辟。

piào qí jiāng jūn yù zhāng wáng yí qǐng wèi cān jūn cè dá yuē hé de miù shāng hǎi fú héng jīn shān mù

骠骑将军豫章王嶷请为参军,测答曰:何得谬伤海凫,横斤山木?

xìng shàn shū huà

性善书画。

chuán qí zǔ yè zhì yù yóu míng shān

传其祖业,志欲游名山。

nǎi xiě zǔ bǐng suǒ huà shàng zǐ píng tú yú bì

乃写祖炳所画《尚子平图》于壁。

yǐn lú shān jū bǐng jiù zhái

隐庐山,居炳旧宅。

huà yuán jí yù sūn dēng yú xíng zhàng shàng zuò wò duì zhī

画阮籍遇孙登于行障上,坐卧对之。

yòu yǒng yè sì fó yǐng tái

又永业寺佛影台。

jiē chēng zhēn jué

皆称臻绝。

chū nán qí jì

(出《南齐记》)

yuán qiàn

袁茜

qí yuán qiàn chén jùn rén

齐袁茜,陈郡人。

shí nán kāng jùn shǒu liú zēng mèi wèi pó yáng wáng fēi kàng lì shén dǔ

时南康郡守刘缯妹为鄱阳王妃,伉俪甚笃。

wáng wèi zī míng dì suǒ zhū

王为齐明帝所诛。

fēi zhuī shāng guò qiè xīn yòng huǎng hū suì chéng yì bìng

妃追伤过切,心用恍惚,遂成癔病。

yī suǒ bù liáo

医所不疗。

yuán qiàn shàn tú xiě

袁茜善图写。

huà rén miàn yǔ zhēn wú bié

画人面,与真无别。

nǎi lìng huà wáng xíng xiàng bìng tú wáng píng shēng suǒ chǒng jī gòng zhào jìng zhuàng rú ǒu qǐn

乃令画王形象,并图王平生所宠姬,共照镜,状如偶寝。

mì lìng ǎo nǎi shì fēi

密令媪奶示妃。

fēi jiàn nǎi tuò zhī yīn mà yuē zhuó lǎo nú wǎn

妃见乃唾之,因骂曰:斫老奴晚!

yú shì bēi qíng suì xiē bìng yì quán chú

于是悲情遂歇,病亦痊除。

chū xiè hè huà pǐn

(出谢赫《画品》)

liáng yuán dì

梁元帝

liáng yuán dì cháng huà shèng sēng wǔ dì qīn wéi zuò zàn

梁元帝常画圣僧,武帝亲为作赞。

rèn jīng zhōu cì shǐ shí huà fán kè rù cháo tú dì jí chēng shàn jù liáng shū

任荆州刺使时,画《蕃客入朝图》,帝极称善(据梁书)。

yòu huà zhí gòng tú bìng xù wài guó gòng xiàn zhī shì xù jù běn jí

又画《职贡图》,并序外国贡献之事(序具本集)。

yòu yóu chūn yuàn bái má zhǐ huà lù tú shī lì xiàng guàn hè bēi chí fú róng jiào dǐng tú

又游春苑,白麻纸《画鹿图》、《师利像》、《鹳鹤》、《陂池芙蓉》、《醮鼎图》。

bìng yǒu tí yìn chuán yú dài

并有题印传于代。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

táo hóng jǐng

陶弘景

liáng táo hóng jǐng zì tōng míng míng zhòng yì shàn shū huà

梁陶弘景字通明,明众艺,善书画。

wǔ dì cháng yù zhēng yòng

武帝尝欲征用。

yǐn jū huà èr niú yī yǐ jīn lóng tóu qiān zhī yī zé wēi yí jiù shuǐ cǎo

隐居画二牛:一以金笼头牵之,一则逶迤就水草。

liáng wǔ zhī qí yì suì bù yǐ guān jué bī zhī

梁武知其意,遂不以官爵逼之。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

zhāng sēng yóu

张僧繇

liáng zhāng sēng yóu wú rén yě

梁张僧繇,吴人也。

tiān jiàn zhōng wèi wǔ líng wáng guó jiāng jūn wú xīng tài shǒu

天监中,为武陵王国将军吴兴太守。

wǔ dì xiū shì fó sì duō mìng sēng yáo huà zhī

武帝修饰佛寺,多命僧繇画之。

shí zhū wáng zài wài wǔ dì sī zhī

时诸王在外,武帝思之。

qiǎn sēng yáo chuán xiě yí xíng duì zhī rú miàn yě

遣僧繇传写仪形,对之如面也。

jiāng líng tiān huáng sì míng dì zhì nèi yǒu bǎi táng

江陵天皇寺,明帝置,内有柏堂。

sēng yáo huà lú shè nà xiàng jí zhòng ní shí zhé

僧繇画庐舍那像及仲尼十哲。

dì guài wèn shì mén nèi rú hé huà kǒng shèng

帝怪问:释门内如何画孔圣?

sēng yáo yuē hòu dāng lài cǐ ěr

僧繇曰:后当赖此耳。

jí hòu zhōu miè fó fǎ fén tiān xià sì tǎ dú cǐ diàn yǒu xuān ní xiàng nǎi bù huǐ chāi

及后周灭佛法,焚天下寺塔,独此殿有宣尼像,乃不毁拆。

yòu jīn líng ān lè sì huà sì lóng bù diǎn yǎn jing

又金陵安乐寺画四龙,不点眼睛。

měi yún diǎn zhī jí fēi qù

每云:点之即飞去。

rén yǐ wéi wàng dàn yīn qǐng diǎn zhī

人以为妄诞,因请点之。

xū yú léi diàn pò bì èr lóng chéng yún téng shàng tiān

须臾,雷电破壁,二龙乘云腾上天。

wèi diǎn jīng zhě jiàn zài

未点睛者见在。

chū wú cáo bù xīng tú qīng xī lóng sēng yáo jiàn ér bǐ zhī nǎi guǎng qí xiàng yú lóng quán tíng

初吴曹不兴图青溪龙,僧繇见而鄙之,乃广其像于龙泉亭。

qí huà liú zài mì gé shí wèi zhī zhòng

其画留在秘阁,时未之重。

zhì tài qīng zhōng léi zhèn lóng quán tíng

至太清中,雷震龙泉亭。

suì shī qí bì fāng zhī shén miào

遂失其壁,方知神妙。

yòu huà tiān zhú èr hú sēng

又画《天竺二胡僧》。

yīn hóu jǐng luàn sàn chāi wèi èr

因侯景乱,散拆为二。

yī sēng wèi táng yòu cháng shì lù jiān suǒ bǎo

一僧为唐右常侍陆坚所宝。

jiān jí dǔ mèng hú sēng gào yún wǒ yǒu tóng lǚ lí chāi duō nián jīn zài luò yáng lǐ jiā

坚疾笃,梦胡僧告云:我有同侣,离拆多年,今在洛阳李家。

ruò qiú hé zhī dāng yǐ fǎ lì zhù jūn

若求合之,当以法力助君。

lù yǐ qián bó qiú yú qí chù guǒ gòu de zhī

陆以钱帛,求于其处,果购得之。

jí yì xún yù

疾亦寻愈。

liú zhǎng qīng wèi jì shù zhī

刘长卿为记述之。

qí zhāng huà suǒ yǒu líng gǎn bù kě jù dài

其张画所有灵感,不可具戴。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

yòu rùn zhōu xīng guó sì kǔ jiū gē qī liáng shàng huì wū zūn róng

又润州兴国寺,苦鸠鸽栖梁上秽污尊容。

sēng yáo nǎi dōng bì shàng huà yī yīng

僧繇乃东壁上画一鹰。

xi bì shàng huà yī yào

西壁上画一鹞。

jiē zé shǒu xiàng yán wài kàn

皆则首向檐外看。

zì shì jiū gē děng bù fù gǎn lái

自是鸠鸽等不复敢来。

chū cháo yě qiān dài

(出《朝野佥戴》)

gāo xiào héng

高孝珩

běi qí gāo xiào héng shì zōng dì èr zi fēng guǎng níng jùn wáng shàng shū dà sī tú tóng zhōu mù

北齐高孝珩,世宗第二子,封广宁郡王尚书大司徒同州牧。

bó shè duō cái yì

博涉多才艺。

cháng yú tīng bì huà cāng yīng guān zhě yí qí zhēn jiū què bù gǎn jìn

尝于厅壁画苍鹰,观者疑其真,鸠雀不敢近。

yòu huà cháo shì tú dāng shí miào jué

又画《朝士图》,当时妙绝。

wèi zhōu shī suǒ lǔ shòu kāi fǔ fēng xiàn hòu

为周师所虏,授开府,封县侯。

xiào héng yì shàn yīn lǜ

孝珩亦善音律。

zhōu wǔ yàn qí jūn jūn chén zì dàn pí pá mìng xiào héng chuī dí

周武宴齐君君臣,自弹琵琶,命孝珩吹笛。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

yáng zǐ huá

杨子华

běi qí yáng zǐ huá shì zǔ shí rèn zhí gé jiāng jūn yuán wài sàn qí shì láng

北齐杨子华,世祖时,任直阁将军员外散骑侍郎。

cháng huà mǎ yú bì

常画马于壁。

yè tīng wén tí niè cháng míng rú suǒ shuǐ cǎo shēng

夜听,闻啼啮长鸣,如索水草声。

tú lóng yú sù shū zhī zhé yún qì yíng jí

图龙于素,舒之辄云气萦集。

shì zǔ zhòng zhī shǐ jū jìn zhōng

世祖重之,使居禁中。

tiān xià hào wèi huà shèng fēi yǒu zhào bù dé yǔ wài rén huà

天下号为画圣,非有诏,不得与外人画。

shí yǒu wáng zǐ chōng shàn qí tōng shén hào wèi èr jué

时有王子冲善棋通神,号为二绝。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

liú shā guǐ

刘杀鬼

běi qí liú shā guǐ yǔ yáng zǐ huá tóng shí shì zǔ jù zhòng zhī

北齐刘杀鬼与杨子华同时,世祖俱重之。

huà dòu què yú bì jiān dì jiàn zhī yǐ wéi shēng fú zhī fāng jué

画斗雀于壁间,帝见之,以为生,拂之方觉。

cháng zài jìn zhōng xī lài jù wàn

常在禁中,锡赉巨万。

rèn liáng zhōu cì shǐ míng jiàn běi qí shū

任梁州刺史,名见北齐书。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

zhèng fǎ shì

郑法士

duò tián yáng yǔ zhèng fǎ shì tóng yú jīng shī guāng míng sì huà xiǎo tǎ

隋朝时,有田生杨生,跟郑法士一同给京都光明寺画小塔。

zhèng tú dōng bì běi bì tián tú xi bì nán bì yáng huà wài biān sì miàn

郑图东壁北壁,田图西壁南壁,杨画外边四面。

shì chēng sān jué

是称三绝。

yáng yǐ diàn bì huà chù zhèng qiè guān zhī wèi yáng yuē qīng huà zhōng bù kě xué

杨以簟蔽画处,郑窃观之,谓杨曰:卿画终不可学。

hé láo zhàng bì

何劳障蔽?

zhèng tuō yǐ hūn yīn yǒu duì mén zhī hǎo yòu qiú yáng huà běn

郑托以婚姻,有对门之好,又求杨画本。

yáng yǐn zhèng zhì cháo táng zhǐ yǐ gōng què yì guān rén mǎ chē chéng yuē cǐ shì wú zhī huà běn yě

杨引郑至朝堂,指以宫阙衣冠、人马车乘曰:此是吾之画本也。

yóu shì zhèng shēn fú

由是郑深伏。

guāng míng sì gǎi wéi dà yún sì zài cháng ān huái yuǎn lǐ yě

光明寺改为大云寺,在长安怀远里也。

chū míng huà jì

(出《名画记》)

yán lì dé

阎立德

táng zhēn guàn sān nián dōng mán xiè yuán shēn rù cháo

唐贞观三年,东蛮谢元深入朝。

guān wū xióng pí guān yǐ jīn luò é máo pèi yǐ shang wéi xíng téng zhe lǚ

冠乌熊皮冠,以金络额,毛帔以裳,为行滕,著履。

zhōng shū shì láng yán shī gǔ zòu yán xī zhōu wǔ wáng zhì zhì tài píng yuǎn guó guī kuǎn

中书侍郎颜师古奏言:昔周武王治致太平,远国归款。

zhōu shǐ nǎi jí qí shì wéi wáng huì piān

周史乃集其事为《王会篇》。

jīn shèng dé suǒ jí wàn guó lái cháo

今圣德所及,万国来朝。

huì fú niǎo zhāng jù jí mán dǐ

卉服鸟章,俱集蛮邸。

shí kě tú xiě yí yú hòu

实可图写贻于后。

yǐ zhāng huái yuǎn zhī dé

以彰怀远之德。

cóng zhī nǎi mìng lì dé děng tú huà zhī

从之,乃命立德等图画之。

yòu zhào jùn li sì zhēn lùn huà qí shàng pǐn zhī dì sān xù yòu xiāng bó líng zi yán lì běn jì qí xiōng gōng bù shàng shū dà ān gōng lì dé zhī huà yuē dà ān bó líng nàn xiōng nàn dì

又赵郡李嗣真《论画》,其上品之第三,序右相博陵子阎立本,洎其兄工部尚书大安公立德之画曰:大安博陵,难兄难弟。

zì jiāng yòu lù xiè yún wáng běi cháo zi huá cháng shì xiàng rén zhī miào shí wèi zhōng xīng

自江右陆谢云亡,北朝子华长逝,象人之妙,实为中兴。

zhì rú wàn guó lái tíng fèng tú shān zhī yù bó bǎi mán cháo gòng jiē yìng mén zhī xù wèi shé xuán ju guī duān zān fèng hù zhī yí kuí guǐ jué guài bí yǐn tóu fēi zhī sú mò bù jǐn gāi háo mò bèi de jīng shén

至如万国来庭,奉涂山之玉帛,百蛮朝贡,接应门之序位,折旋矩规,端簪奉笏之仪,魁诡谲怪、鼻饮头飞之俗,莫不尽该豪末,备得精神。

chū tán bīn lù

(出《谭宾录》)

yán lì běn

阎立本

táng tài zōng cháo guān wèi zhì zhòng yǔ xiōng lì dé qí míng

唐太宗朝,官位至重,与兄立德齐名。

cháng fèng zhào xiě tài zōng zhēn róng

尝奉诏写太宗真容。

hòu yǒu jiā shǒu chuán xiě yú xuán dōu guān dōng diàn qián jiān yǐ zhèn jiǔ wǔ gāng zhī qì yóu kě yǐ yǎng shén wǔ zhī yīng wēi yě

后有佳手,传写于玄都观东殿前间,以镇九五冈之气,犹可以仰神武之英威也。

lì dé chuàng zhí gòng tú yì fāng rén wù guǐ guài zhī zhuàng

立德创《职贡图》,异方人物,诡怪之状。

lì běn huà guó wáng fěn běn zài rén jiān

立本画国王粉本在人间。

xī nán běi liǎng cháo míng shǒu bù zú guò yě

昔南北两朝名手,不足过也。

shí nán shān yǒu měng shòu hài rén tài zōng shǐ xiāo yǒng zhě bǔ zhī bù dé

时南山有猛兽害人,太宗使骁勇者捕之,不得。

guó wáng yuán fèng zhōng yì fèn fā zì wǎng qǔ zhī yī jiàn ér bì

虢王元凤忠义奋发,自往取之,一箭而毙。

tài zōng zhuàng zhī shǐ lì běn tú zhuàng

太宗壮之,使立本图状。

ān mǎ pú cóng jiē xiě qí zhēn wú bù jīng fú qí néng

鞍马仆从,皆写其真,无不惊服其能。

yǒu qín fǔ shí bā xué shì líng yān gé gōng chén děng tú yì huī yìng qián gǔ

有《秦府十八学士》、《凌烟阁功臣》等图,亦辉映前古。

wéi zhí gòng lǔ bù děng tú yǔ lì dé tóng zhì zhī

唯《职贡》、《卤簿》等图,与立德同制之。

sú chuán cí ēn huà gōng chén zá shǒu chéng sè bú jiàn qí zōng

俗传慈恩画功臣,杂手成色,不见其踪。

qí rén wù ān mǎ guān miǎn chē fú jiē shén yě

其人物鞍马、冠冕车服,皆神也。

li sì zhēn yún shī zhèng fǎ shì shí yì guò zhī

李嗣真云:师郑法士,实亦过之。

hòu yǒu wáng zhī shèn shī fàn shén yǒu bǐ lì

后有王知慎、师范,甚有笔力。

yán huà shén pǐn

阎画神品。

chū táng huà duàn tài zōng cháng yǔ shì chén fàn chūn yuàn chí zhōng yǒu yì niǎo suí bō róng yǔ

(出唐《画断》)太宗尝与侍臣泛春苑,池中有异鸟随波容与。

tài zōng jī shǎng shù sì zhào zuò zhě wèi yǒng zhào yán lì běn xiě zhī

太宗击赏数四,诏座者为咏,召阎立本写之。

gé wài zhuàn hū yún

阁外传呼云。

huà shī yán lì běn

画师阎立本。

shí wéi zhǔ jué láng zhōng bēn zǒu liú hàn fǔ lín chí zé shǒu huī dān qīng bù kān kuì nǎn

时为主爵郎中,奔走流汗,俯临池则,手挥丹青,不堪愧赧。

jì ér jiè qí zǐ yuē wú shǎo hǎo dú shū xìng miǎn qiáng miàn

既而戒其子曰:吾少好读书,幸免墙面。

yuán qíng rǎn hàn pō jí chái liú wéi yǐ dān qīng jiàn zhī

缘情染翰,颇及侪流,唯以丹青见知。

gōng sī yǎng zhī wu rǔ mò dà yān

躬厮养之务,辱莫大焉。

rǔ yi shēn jiè wù xí cǐ yě

汝宜深戒,勿习此也。

zhì gāo zōng cháo

至高宗朝。

yán lì běn wèi yòu chéng xiàng jiāng kè yǐ biān jiāng lì gōng wèi zuǒ xiāng

阎立本为右丞相,姜恪以边将立功为左相。

yòu yǐ nián jī fàng guó zǐ xué shēng guī yòu xiàn lìng shǐ tōng yī jīng

又以年饥,放国子学生归,又限令史通一经。

shí rén wèi zhī yǔ yuē zuǒ xiāng xuān wēi shā mò yòu xiāng chí yù dān qīng

时人为之语曰:左相宣威沙漠,右相驰誉丹青。

sān guǎn xué shēng fàng sàn

三馆学生放散。

wǔ tái lìng shǐ míng jīng míng jīng èr zì yuán zuò jīng míng jù míng chāo běn gǎi chū dà táng xīn yǔ

五台令史明经(明经二字原作经明,据明抄本改)(出《大唐新语》)。

lì běn jiā dài shàn huà

立本家代善画。

zhì jīng zhōu shì zhāng sēng yóu jiù jì yuē dìng xū dé míng ěr

至荆州,视张僧繇旧迹曰:定虚得名耳。

míng rì jí wǎng yuē yóu shì jìn dài jiā shǒu

明日及往,曰:犹是近代佳手。

míng rì yòu wǎng yuē míng xià dìng wú xū shì

明日又往,曰:名下定无虚士。

zuò wò guān zhī liú sù qí xià shí rì bù néng qù

坐卧观之,留宿其下,十日不能去。

yòu liáng zhāng sēng yóu zuò zuì sēng tú

又梁张僧繇作《醉僧图》。

dào shì měi yǐ cǐ cháo sēng qún sēng chǐ zhī

道士每以此嘲僧,群僧耻之。

yú shì jù qián shù shí wàn huò yán lì běn zuò zuì dào shì tú

于是聚钱数十万,货阎立本作《醉道士图》。

jīn bìng chuán yú dài

今并传于代。

chū guó shǐ yì zuǎn

(出《国史异纂》)

xuē jì

薛稷

tiān hòu cháo wèi zhì shǎo bǎo

天后朝,位至少保。

wén zhāng xué shù míng guān dāng shí

文章学术,名冠当时。

xué shū shī zhě hé nán

学书师褚河南。

shí chēng mǎi zhě de xuē bù là jié chēng mǎi zhě de xuē bù là jié bā zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ

时称:买褚得薛不落节(称买褚得薛不落节八字原缺,据名抄本补)。

huà zōng yán lìng

画踪阎令。

mì shū shěng yǒu huà hè shí hào yī jué

秘书省有《画鹤》,时号一绝。

huì lǚ yóu xīn ān jùn yù lǐ bái

会旅游新安郡,遇李白。

yīn liú lián shū yǒng ān sì é jiān huà xī fāng xiàng yī bì

因留连,书永安寺额,兼画西方像一壁。

bǐ lì xiāo sǎ fēng zī yì fā cáo zhāng zhī yà yě

笔力潇洒,风姿逸发,曹张之亚也。

èr miào zhī jī li hàn lín tí zàn jiàn zài

二妙之迹,李翰林题赞见在。

yòu wén shǔ jùn duō yǒu huà zhū fú pú sà qīng niú zhī xiàng bìng jū shén pǐn

又闻蜀郡多有画诸佛菩萨青牛之像,并居神品。

chū táng huà duàn

(出《唐画断》)

yù chí yǐ sēng

尉迟乙僧

táng yù chí yǐ sēng tǔ huǒ luō guó hú rén yě

唐尉迟乙僧,土火罗国胡人也。

zhēn guàn chū qí guó yǐ dān qīng qiǎo miào jiàn zhī què xià yún qí guó shàng yǒu xiōng jiǎ sēng wèi yǒu jiàn qí huà zōng

贞观初,其国以丹青巧妙,荐之阙下云:其国尚有兄甲僧,未有见其画踪。

yǐ sēng jīn zī ēn sì tǎ qián miàn zhōng jiān gōng dé chā míng chāo běn chā zuò yòu āo dié huā xī miàn zhōng jiān qiān shǒu qiān yǎn pú sà jīng miào zhī jí

乙僧今兹恩寺塔前面中间功德,叉(明抄本叉作又)凹垤花,西面中间千手千眼菩萨,精妙之极。

guāng zhái sì qī bǎo tái hòu miàn huà xiáng mó xiàng qiān guài wàn zhuàng shí qí zōng yě

光宅寺七宝台后面画降魔像,千怪万状,实奇踪也。

rán qí huà gōng dé rén wù huā cǎo jiē shì wài guó zhī xiàng wú zhōng huá lǐ yuè wēi yí zhī dé

然其画功德人物花草,皆是外国之象,无中华礼乐威仪之德。

chū táng huà duàn

(出《唐画断》)

wáng wéi

王维

táng wáng yòu chéng wéi jiā yú lán tián yù shān yóu zhǐ wǎng chuān

唐王右丞维家于蓝田玉山,游止辋川。

xiōng dì yǐ kē míng wén xué guàn jué dāng dài gù shí chēng cháo tíng zuǒ xiāng bǐ tiān xià yòu chéng shī zhě yě

兄弟以科名文学冠绝当代,故时称朝廷左相笔,天下右丞诗者也。

qí huà shān shuǐ sōng shí zōng shì jù shēng ér fēng biāo tè chū

其画山水松石,踪似具生,而风标特出。

jīn jīng dū qiān fú sì xī tǎ yuàn yǒu yǎn zhàng yī huà fēng shù yī tú wǎng chuān

今京都千福寺西塔院有掩障,一画枫戍,一图辋川。

shān gǔ yù pán yún shuǐ fēi dòng yì chū chén wài guài shēng bǐ duān

山谷郁盘,云水飞动,意出尘外,怪生笔端。

cháng zì tí shī yún sù shì miù cí kè qián shēn yīng huà shī

常自题诗云:夙世谬词客,前身应画师。

qí zì fù yě rú cǐ

其自负也如此。

cí ēn sì dōng yuàn yǔ bì shù zǐ zhèng guǎng wén gè huà yī xiǎo bì

慈恩寺东院,与毕庶子郑广文,各画一小壁。

shí hào sān jué

时号三绝。

gù yǔ yòu chéng zhái yǒu bì tú shān shuǐ jiān tí jì yì dāng shí zhī miào yě

故庾右丞宅,有壁图山水兼题记,亦当时之妙也。

shān shuǐ sōng shí miào shàng shàng pǐn

山水松石,妙上上品。

chū táng huà duàn

(出《唐画断》)

yòu wéi cháng zhì zhāo guó fang yǔ jìng xiū zhái jiàn wū bì yǒu huà zòu yuè tú

又维尝至招国坊庾敬休宅,见屋壁有画《奏乐图》。

wéi shú shì ér xiào

维熟视而笑。

huò wèn qí gù wéi yuē cǐ ní cháng yǔ yī qǔ dì sān dié dì yī pāi

或问其故,维曰:此霓裳羽衣曲第三叠第一拍。

hào shì zhě jí yuè gōng yàn zhī wú yī chà zhě

好事者集乐工验之,无一差者。

chū guó shǐ bǔ

(出《国史补》)

li sī xun

李思训

táng kāi yuán zhōng zhū wèi jiāng jūn li sī xun zi zhāo dào wèi zhōng shè jù de shān shuǐ zhī miào

唐开元中,诸卫将军李思训,子昭道为中舍,俱得山水之妙。

shí rén yún dà lǐ jiāng jūn xiǎo lǐ jiāng jūn shì yě

时人云:大李将军、小李将军是也。

sī xun gé pǐn gāo qí shān chuān jué miào

思训格品高奇,山川绝妙。

niǎo shòu cǎo mù jiē qí néng

鸟、兽草木,皆其能。

zhōng shè zhī tú shān shuǐ niǎo shòu shén duō fán qiǎo

中舍之图,山水鸟兽,甚多繁巧。

zhì sī bǐ lì bù jí yě

智思笔力不及也。

tiān bǎo zhōng xuán zōng zhào sī xun huà dà tóng diàn bì jiān yǎn zhàng

天宝中,玄宗召思训,画大同殿壁兼掩障。

yì rì yīn zòu duì zhào yún qīng suǒ huà yǎn zhàng yè wén shuǐ shēng

异日因奏对,诏云:卿所画掩障,夜闻水声。

tōng shén zhī jiā shǒu guó cháo shān shuǐ dì yī

通神之佳手,国朝山水第一。

sī xun shén pǐn

思训神品。

zhāo dào miào shàng pǐn

昭道妙上品。

chū táng huà duàn

(出《唐画断》)

hán gàn

韩干

táng hán gàn jīng zhào rén yě

唐韩干,京兆人也。

táng xuán zōng tiān bǎo zhōng zhào rù gòng fèng

唐玄宗天宝中召入供奉。

shàng lìng shī chén hóng huà mǎ guài qí bù tóng

上令师陈闳画马,怪其不同。

zhào yīn jí zhī

诏因诘之。

zòu yún chén zì yǒu shī

奏云:臣自有师。

bì xià nèi jiù mǎ jiē chén zhī shī yě

陛下内厩马,皆臣之师也。

shàng shén yì zhī

上甚异之。

qí hòu guǒ néng zhuàng fēi lóng zhī zhì jǐn pēn yù zhī qí

其后果能状飞龙之质,尽喷玉之奇。

jiǔ fāng zhī shi jì jīng bó lè zhī xiāng nǎi bèi

九方之识既精,伯乐之相乃备。

qiě gǔ zhī huà mǎ yǒu zhōu mù wáng bā jùn tú

且古之画马,有《周穆王八骏图》;

guó cháo yán lì běn huà mǎ shì mó zhǎn zhèng

国朝阎立本画马,似模展郑。

duō jiàn jīn gǔ jiē shàn yī shí zhī míng wèi yǒu xī dài zhī miào

多见筋骨,皆擅一时之名,未有希代之妙。

kāi yuán hòu sì hǎi qīng píng

开元后,四海清平。

wài yù míng mǎ chóng yì lèi zhì

外国的名马,因为边关重新开放而源源不断地输入唐朝。

rán ér shā qì qiě yáo tí jiǎ duō báo

然而砂碛且遥,蹄甲多薄。

xuán zōng suì zé qí liáng zhě yǔ zhōng guó zhī jùn tóng bān mǎ zhèng

玄宗遂择其良者,与中国之骏,同颁马政。

zì cǐ nèi jiù yǒu fēi huáng zhào yè fú yún wǔ fāng zhī chéng

自此内厩有飞黄、照夜、浮云、五方之乘。

qí máo yì zhuàng jīn gǔ jì jiàn jiàn yuán zuò tóng jù míng chāo běn gǎi tí jiǎ jiē hòu

奇毛异状,筋骨既健(健原作同,据明抄本改),蹄甲皆厚。

jià yù lì xiǎn ruò jǔ niǎn zhī ān chí zhòu yìng xīn zhōng sháo hù zhī jié

驾御历险,若举辇之安,驰骤应心,中韶頀之节。

shì yǐ chén hóng mào zhī yú qián hán gàn jì zhī yú hòu

是以陈闳貌之于前,韩干继之于后。

xiě wò wā zhī zhuàng bù zài shuǐ zhōng

写渥洼之状,不在水中。

yí yǎo niǎo zhī xíng chū yú tiān shàng

移騕褭之形,出于天上。

hán gù jū shén pǐn

韩故居神品。

chén jiān xiě zhēn jū miào pǐn shàng

陈兼写真,居妙品上。

bǎo yìng sì sān mén shén xi yuàn běi fāng tiān wáng fó diàn qián miàn pú sà xi yuàn fó xiàng bǎo shèng sì běi yuàn èr shí sì shèng děng jiē qí zōng yě

宝应寺三门神,西院北方天王,佛殿前面菩萨,西院佛像,宝圣寺北院二十四圣等,皆其踪也。

huà mǎ gāo huì pú sà xi yuàn guǐ shén děng shén pǐn

画马高会菩萨西院鬼神等神品。

chū táng huà duàn

(出《唐画断》)

yòu gàn xián jū zhī jì hū yǒu yī rén zhū yī xuán guān ér zhì

又干闲居之际,忽有一人朱衣玄冠而至。

gàn wèn yuē hé de jí cǐ

干问曰:何得及此。

duì yuē wǒ guǐ shǐ yě

对曰:我鬼使也。

wén jūn shàn tú liáng mǎ yuàn cì yì pǐ

闻君善图良马,愿赐一匹。

gàn lì huà fén zhī

干立画焚之。

shù rì yīn chū yǒu rén yī ér xiè yuē méng jūn huì jùn zú miǎn wéi shān chuān bá shè zhī láo yì yǒu yǐ chou xiào

数日因出,有人揖而谢曰:蒙君惠骏足,免为山川跋涉之劳,亦有以酬效。

míng rì yǒu rén sòng sù jiān bǎi shū bù zhī qí lái

明日,有人送素缣百疋,不知其来。

gàn shōu ér yòng zhī

干收而用之。

chū dú yì zhì

(出《独异志》)

jiàn zhōng chū céng yǒu rén qiān mǎ fǎng yī

建中初,曾有人牵马访医。

chēng mǎ huàn jiǎo yǐ èr qiān qiú zhì

称马患脚,以二千求治。

qí mǎ máo sè gǔ xiāng mǎ yī wèi cháng jiàn

其马毛色骨相,马医未尝见。

xiào yuē jūn mǎ kù sì hán gàn suǒ huà zhě zhēn mǎ zhōng gù wú yě

笑曰:君马酷似韩干所画者,真马中固无也。

yīn qǐng mǎ zhǔ rào shì mén yī zā mǎ yī suí zhī

因请马主绕市门一匝,马医随之。

hū zhí hán gàn

忽值韩干。

gàn yì jīng yuē zhēn shì wú shè sè zhě

干亦惊曰:真是吾设色者。

nǎi zhī suí yì suǒ jiang bì míng huì suǒ xiào yě

乃知随意所匠,必冥会所肖也。

suì mā sā

遂摩挲。

mǎ ruò jué yīn sǔn qián zú

马若蹶,因损前足。

gàn xīn yì zhī

干心异之。

zhì shě shì qí suǒ huà mǎ běn jiǎo yǒu yī diǎn hēi quē

至舍,视其所画马本,脚有一点黑缺。

fāng zhī huà tōng líng yǐ

方知画通灵矣。

mǎ yī suǒ huò qián yòng lì shǔ zhǔ nǎi chéng ní qián

马医所获钱,用历数主,乃成泥钱。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

✦ You read 卷二百一十一·画二

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.