nán huāng rén qǔ fù zhào gāo wéi shǎo qīng gé qīng sān wáng zi lè cóng xun zhāng cóng huì li rén ju li hǎn zhī hán shēn li lìng mèng hóng wēi sēng luán lù dé yán xiāo xī fu
南荒人娶妇赵高韦少卿葛清三王子乐从训张从晦李仁矩李罕之韩伸李令孟弘微僧鸾路德延萧希甫
nán huāng rén qǔ fù
南荒人娶妇
nán huāng zhī rén qǔ fù huò yǒu xǐ tā shì zhī nǚ zhě lǜ shào nián chí dāo tǐng wǎng qū xū lù yǐ zhēn zhī hou qí guò jí qín fù yōng guī wèi qī
南荒之人娶妇,或有喜他室之女者,率少年,持刀挺,往趋虚路以侦之,候其过,即擒缚,拥归为妻。
jiān yī èr yuè fù yǔ qī xié shǒu zuì yú qī zhī fù xiōng
间一二月,复与妻偕,首罪于妻之父兄。
cháng sú wèi fù fù nǚ xù
常俗谓缚妇女婿。
fēi yǒu fù mǔ sàng bù fù guī qí jiā
非有父母丧,不复归其家。
chū tóu huāng zá lù
(出《投荒杂录》)
zhào gāo
赵高
li yí jiǎn yuán hé mò zài shǔ
李夷简,元和末在蜀。
shǔ shì rén zhào gāo hào dòu cháng rù yù
蜀市人赵高好斗,尝入狱。
mǎn bèi lòu pí shā mén tiān wáng lì yù zhàng bèi jiàn zhī zhé zhǐ
满背镂毗沙门天王,吏欲杖背,见之辄止。
zhuǎn wéi fāng shì hài
转为坊市害。
zuǒ yòu yán yú li li dà nù qín jiù tīng qián suǒ xīn zào jīn bàng tí jìng sān cùn huà zhàng jiā dǎ tiān wáng jǐn zé yǐ shù sān shí yú bù sǐ
左右言于李,李大怒,擒就厅前,索新造筋棒,题径三寸,叱杖家打天王,尽则已,数三十余不死。
jīng xún rì dàn tǎn ér lì mén qǐ xiū lǐ pò gōng dé qián
经旬日,但袒而历门,乞修理破功德钱。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wéi shǎo qīng
韦少卿
shǔ xiǎo jiàng wéi shǎo qīng wéi biǎo wēi táng xiōng yě
蜀小将韦少卿,韦表微堂兄也。
shǎo bù xǐ shū shì hào zhā qīng
少不喜书,嗜好扎青。
qí shū fù cháng lìng jiě yī shì zhī xiōng shàng zhā yī shù shù miǎo niǎo jí shù shí
其叔父尝令解衣视之,胸上扎一树,树杪鸟集数十。
qí xià xuán jìng qí qí zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ bí xì yǒu rén zhǐ yú cè qiān zhī
其下悬镜,其(其字原空缺,据黄本补)鼻系,有人止于侧牵之。
shū bù jiě wèn yān shǎo qīng xiào yuē shū céng dú zhāng yàn chū shī fǒu
叔不解,问焉,少卿笑曰:叔曾读张燕出诗否?
wǎn jìng hán yā jí yě
'挽镜寒鸦集'也。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
gé qīng
葛清
jīng zhōu jiē zǐ gé qīng yǒng zì jǐng yǐ xià biàn zhā bái jū yì shī
荆州街子葛清,勇,自颈已下,遍扎白居易诗。
duàn chéng shì cháng yǔ jīng kè chén zhì hū guān zhī lìng qí zì jiě bèi shàng yì néng àn jì
段成式尝与荆客陈至,呼观之,令其自解,背上亦能暗记。
fǎn shǒu zhǐ qí zhā chù zhì bú shì huā zhōng piān ài jú zé yǒu yī rén chí bēi lín jú cóng
反手指其劄处,至不是花中偏爱菊,则有一人持杯临菊丛。
huáng jiā xié kē hán yǒu yè zé chí yī shù shù shàng guà xié xié kē shèng jué xì
黄夹缬窠寒有叶,则持一树,树上挂缬,缬窠胜绝细。
fán zhā sān shí yú shǒu tǐ wú wán fū chén zhì hū wèi bái shè rén xíng shī tú yě
凡扎三十余首,体无完肤,陈至呼为白舍人行诗图也。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
sān wáng zi
三王子
yáng yú qīng wèi jīng zhào yǐn shí shì lǐ yǒu sān wáng zi lì néng jiē jù shí
杨虞卿为京兆尹时,市里有三王子,力能揭巨石。
biàn shēn tú zhā tǐ wú wán fū
遍身图扎,体无完肤。
qián hòu hé dǐ sǐ shù sì jiē nì jūn yǐ miǎn
前后合抵死数四,皆匿军以免。
huì yǒu guò yáng lìng suǒ yóu shù rén bǔ huò bì guān zhàng shā zhī
会有过,杨令所由数人捕获,闭关杖杀之。
pàn yún cì zhā sì zhī kǒu chēng wáng zǐ hé xū xùn wèn
判云:刺扎四肢,口称王子,何须讯问?
biàn hé dāng gū
便合当辜。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
lè cóng xun
乐从训
wáng duó luò dū tǒng chú huá zhōu jié dù xún ba zhèn
王铎落都统,除滑州节度,寻罢镇。
yǐ hé běi ān jìng yú yáng quán jiǔ yǒu jiù bì dì fú yáng yǔ qí mù kè cóng xíng jiē cháo zhōng shì zǐ
以河北安静,于杨全玖有旧,避地浮阳,与其幕客从行,皆朝中士子。
jí guò wèi lè yàn zhēn lǐ zhī shèn zhì duó zhī xíng lǐ shén chǐ cóng kè shì jī yǒu niǎn xià shēng píng zhī gù tài
及过魏,乐彦祯礼之甚至,铎之行李甚侈,从客侍姬,有辇下升平之故态。
yàn zhēn yǒu zǐ yuē cóng xun sù wú lài ài qí chē mǎ jī qiè yǐ wèn qí fù zhī mù kè li shān fǔ
彦祯有子曰从训,素无赖,爱其车马姬妾,以问其父之幕客李山甫。
yòu xián tōng zhōng shù jǔ bù dì yóu sī fèn yú zhōng cháo guì dá yīn quàn cóng xun tú zhī
又咸通中,数举不第,尤私愤于中朝贵达,因劝从训图之。
cì duó zhì gān líng yǐ qīng jì shù bǎi jǐn lüè qí náng zhuāng jī pú ér hái bīn kè jiē yù hài
伺铎至甘陵,以轻骑数百,尽掠其囊装姬仆而还,宾客皆遇害。
jí zòu cháo tíng yún de bèi bèi yuán zuò jù jù xǔ běn gǎi zhōu bào mǒu rì shā què yī rén xìng wáng míng lìng gōng
及奏朝廷云:得贝(贝原作具,据许本改)州报,某日杀却一人,姓王,名令公。
qí xiōng dàn yě rú cǐ
其凶诞也如此。
yàn zhēn fù zǐ xún wéi luàn jūn suǒ shā
彦祯父子,寻为乱军所杀。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
zhāng cóng huì
张从晦
liáng zǔ tú bà zhī chū shòu zhōu cì shǐ jiāng yàn wēn yǐ jùn guī wǒ nǎi qiǎn qīn lì zhāng cóng huì láo qí qín
梁祖图霸之初,寿州刺史江彦温以郡归我,乃遣亲吏张从晦劳其勤。
ér cóng huì wú lài hān jiǔ yǒu yǐn tú hé cáng yào zhě yǔ zhī xié shén nì xiá cóng huì zhì mìng yú jùn
而从晦无赖酣酒,有饮徒何藏耀者与之偕,甚昵狎,从晦致命于郡。
yàn wēn dà zhāng lè yāo bù zhì nǎi yǔ cáng yào shí yú zhǔ jiàng jiā yàn wēn guǒ yí kǒng yuē biàn wáng móu wǒ yǐ
彦温大张乐,邀不至,乃与藏耀食于主将家,彦温果疑恐曰:汴王谋我矣。
bù rán hé shǐ zhě rú shì yě
不然,何使者如是也。
nǎi shā qí zhǔ jiàng lián zhū shù shí rén ér yǐ zhuàng bái qí shì
乃杀其主将,连诛数十人,而以状白其事。
jì ér yòu yí yí zì yuán kòng quē jù xǔ běn bǔ jù yuē su qí fù xīn wáng wǒ zú
既而又疑(疑字原空缺,据许本补)惧曰:诉其腹心,亡我族。
nǎi zì yì ér sǐ
乃自缢而死。
liáng zǔ dà nù àn qí shì yāo shì yāo èr zì yuán kòng quē jù xǔ běn bǔ zhǎn cóng huì liú hé cáng yào liè qí jìn xiè zhǎn yú shòu chūn shì
梁祖大怒,按其事,腰(事腰二字原空缺,据许本补)斩从晦,留何藏耀,裂其禁械,斩于寿春市。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
li rén ju
李仁矩
hòu táng míng zōng huáng dì shí dǒng zhāng shòu dōng chuān jiāng yǒu bá hù zhī xīn
后唐明宗皇帝时,董璋授东川,将有跋扈之心。
yú shí qiǎn kè shěng shǐ li rén ju chū shǐ tóng zǐ
于时遣客省使李仁矩出使潼梓。
rén ju běi jié shǐ xià xiǎo xiào zhòu jū nèi zhí xìng hǎo xiá xié
仁矩北节使下小校,骤居内职,性好狎邪。
yuán róng zhāng yán yǐ jí cí bù zhì nǎi yǔ yíng jì qǔ yàn
元戎张筵,以疾辞不至,乃与营妓曲宴。
zhāng wén shén nù suǒ mǎ yì guǎn jù yù hài zhī
璋闻甚怒,索马诣馆,遽欲害之。
rén ju kuò zú duān jiǎn yíng mén zhāng nù shāo jiě
仁矩鞹足端简迎门,璋怒稍解。
tā rì zuò pàn liǎng chuān jǔ bīng bìng yóu rén ju xiàn móu yú ān zhòng huì zhī suǒ zhì yě
他日作叛,两川举兵,并由仁矩献谋于安重晦之所致也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
li hǎn zhī
李罕之
li hǎn zhī hé yáng rén yě
李罕之,河阳人也。
shǎo wèi sāng mén wú lài suǒ zhì bù róng céng qǐ shí yú huá zhōu suān zǎo xiàn zì dàn jí pú wú yǔ zhī zhě zhì bō yú de huǐ sēng yī tóu hé yáng zhū gě shuǎng wèi zú hǎn zhī jí sēng hào biàn yǐ wéi míng
少为桑门,无赖,所至不容,曾乞食于滑州酸枣县,自旦及脯,无与之者,掷钵于地,毁僧衣,投河阳诸葛爽为卒,罕之即僧号,便以为名。
sù duō lì huò yú rén xiāng ōu ōu qí zuǒ jiá yòu jiá xuè liú
素多力,或与人相殴,殴其左颊,右颊血流。
shuǎng xún shǔ wèi xiǎo xiào měi qiǎn tǎo zéi wú bù qín zhī
爽寻署为小校,每遣讨贼,无不擒之。
pú jiàng zhī běi yǒu mó yún shān shè bǎo yú shàng hào mó yún zhài qián hòu bù néng gōng qǔ shí hǎn zhī xià yān yóu cǐ hào lǐ mó yún
蒲绛之北,有摩云山,设堡于上,号摩云寨,前后不能攻取,时罕之下焉,由此号李摩云。
lèi lì jùn hòu hé nán yǐn jié jiāng guān zhì shì zhōng
累历郡侯、河南尹、节将,官至侍中。
zú zú zì yuán kòng quē
卒(卒字原空缺。
jù běi mèng suǒ yán bǔ
据北梦琐言补。
yú biàn zhōu yì jīng nán chéng ruì zhī liú yě
)于汴州,亦荆南成汭之流也。
zì táng shì liáng
自唐仕梁。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
hán shēn
韩伸
yǒu hán shēn zhě qú zhōu rén yě
有韩伸者,渠州人也。
shàn yǐn bó cháng yú zhuó guī
善饮博,长于灼龟。
yóu yè wǔ hòu zhī mén cháng huái yī guī ké gé sù xiān zhuó yī guī
游谒五侯之门,常怀一龟壳,隔宿先灼一龟。
lái rì zhī zhào jí jí bó
来日之兆吉,即博;
bù jí jí yǐ
不吉即已。
yòu huò qù mǒu fāng wèi qù jí jí wǎng zhī
又或去某方位去吉,即往之;
zhū fāng zòng rén qiān zhī bù qù
诸方纵人牵之不去。
jí qǔ rén qián huò rú zhēng chì zhài
即取人钱货,如征赤债。
huò jīng nián wàng qí jiā ér bù guī duō yú huā liǔ zhī jiān luò tuò
或经年忘其家而不归,多于花柳之间落魄。
qí qī nù shén shí fù zì lái chǐ dùn qū chèn ér tóng guī
其妻怒甚,时复自来耻顿,驱趁而同归。
rú shì wǎng wǎng yǒu zhī
如是往往有之。
yòu cháng yóu yè yú dōng chuān jīng nián bù guī
又尝游谒于东川,经年不归。
hū yī rì jù qí bó tú qì yǐn jì ér zhì yōu huì
忽一日,聚其博徒,契饮妓而致幽会。
yè zuò qià lè zhī jì qí qī yòu zì jiā lǐng nǚ pú yī liǎng rén qián zhì nì yú lín shè sì qí yè huì yán hé suì chí bàng cì yú àn chù
夜坐洽乐之际,其妻又自家领女仆一两人潜至,匿于邻舍,俟其夜会筵合,遂持棒伺于暗处。
shēn bù zhī jué suì tā shēng chàng chí shuǐ qīng shēng bù jué nǎo hòu yī bàng dǎ luò fú tóu pū miè dēng zhú
伸不知觉,遂塌声唱《池水清》,声不绝,脑后一棒,打落幞头,扑灭灯烛。
shēn jí cuàn yú fàn chuáng zhī xià
伸即窜于饭床之下。
yǒu tóng zuò kè
有同坐客。
àn zhōng zāo biān tà yī dùn
暗中遭鞭挞一顿。
bù shèng qí kǔ hòu qiǎn èr qīng yī bǎ jì zǐ qiān xíng yī bù yī bàng jué zhī mà yuē zhè lǎo hàn luò tuò bù guī yě
不胜其苦,□后遣二青衣,把髻子牵行,一步一棒决之,骂曰:这老汉,□落魄不归也!
wú hé hé zì yuán quē jù xǔ běn bǔ qiān zhì zhú xià zhào zhī nǎi shì tóng zuò kè
无何,(何字原缺,据许本补)牵至烛下照之,乃是同坐客。
qí liáng rén shàng tóu qián yú fàn chuáng zhī xià
其良人尚□头潜于饭床之下。
shǔ rén dà yǐ wéi huān xiào yǐ shí bèi hū hán wèi chí shuǐ qīng
蜀人大以为欢笑矣,时辈呼韩为池水清。
chū wáng shì jiàn wén
(出《王氏见闻》)
li lìng
李令
zhǔ gōng yǒu li lìng zhě zì zǎi yán ān
渚宫有李令者,自宰延安。
běn jiǎo huá zhī tú yě qiáng wèi piān zhāng ér gān yè
本狡猾之徒也,强为篇章而干谒。
shí yǒu guī píng shì rèn jiāng líng cuó yuàn cháng huái xù shì zhī xīn
时有归评事,任江陵鹾院,常怀恤士之心。
li lìng jì shi guī jūn lèi qiú jiù dài ér xī jiē yǔn nuò
李令既识归君,累求救贷,而悉皆允诺。
yòu yuē mǒu xún qīn hú wài zhé jiǎ shě ér ān jiā zú
又曰:某寻亲湖外,辄假舍而安家族。
guī jūn yì mǐn nuò zhī
归君亦慜诺之。
li qiě chéng zhōu ér qù bù èr xún qí qī qiǎn pú shǐ gào gài hóu liáng guī yì zhěng qí fá jué
李且乘舟而去,不二旬,其妻遣仆使告丐糇粮,归亦拯其乏绝。
li hū jì shū yú cuó yuàn qíng kuàng kuǎn mì shì yì xún cháng
李忽寄书于鹾院,情况款密,是异寻常。
shū zhōng yǒu zèng jiā shì děng shī yī shǒu yì yù zǔ zhī guī jūn
书中有赠家室等诗一首,意欲组织归君。
guī jūn huǐ hèn ér bù néng zì míng yǔ wǔ líng qú jiāng zhī wu yǐ hu qí kǒu yān
归君悔恨而不能自明,与武陵渠江之务,以糊其口焉。
jǔ shì chén zhuó měi shù yú tóng yuàn cóng bīn yòng cí jiè shèn yě
举士沈擢每述于同院从宾,用兹戒慎也。
li lìng jì qí qī shī yuē yǒu rén jiào wǒ xiàng héng yáng yí dù sī guī yī duàn cháng
李令寄其妻诗曰:有人教我向衡阳,一度思归一断肠。
wèi bào yàn qī jiān shào nǚ yǔ wú mì qǔ lǎng zhōu chǎng
为报艳妻兼少女,与吾觅取朗州场。
chū yún xī you yì
(出《云溪友议》)
mèng hóng wēi
孟弘微
táng mèng hóng wēi láng zhōng dàn wàng bù jū
唐孟弘微郎中诞妄不拘。
xuān zōng cháo yīn cì duì yuē bì xià hé yǐ bù zhī yǒu chén bù yǐ wén zì zhào yòng
宣宗朝,因次对曰:陛下何以不知有臣,不以文字召用?
shàng nù yuē qīng hé rén sī zhèn ěr lěng bù zhī yǒu qīng
上怒曰:卿何人斯,朕耳冷,不知有卿?
yì rì shàng wèi zǎi chén yuē cǐ rén zào wàng yù qiú hàn lín xué shì dà róng yì zāi
翌日,上谓宰臣曰:此人噪妄,欲求翰林学士,大容易哉!
zāi zì yuán kòng quē jù xǔ běn bǔ yú shì zǎi chén guī zhōng shū biǎn qí guān shì xiǎo chéng yě
(哉字原空缺,据许本补)于是宰臣归中书,贬其官,示小惩也。
yòu cháng fèn juàn jǐ qí dì luò jǐng wài yì xuān rán
又尝忿狷,挤其弟落井,外议喧然。
nǎi zhì shū gào qīn yǒu yuē xuán shēn jǐng bàn fēng yán fèi téng
乃致书告亲友曰:悬身井半,风言沸腾。
chǐ shuǐ zhàng bō gǔ jīn cháng shì
尺水丈波,古今常事。
yǔ zhèng fěng lín jū fěng wèi nán hǎi cóng shì yīn qiáng tuí qīn rù qiáng jiè wǔ liù zhàng
与郑讽邻居,讽为南海从事,因墙颓,侵入墙界五六丈。
zhī zhái zhě yǒu zhuàng qǐng tuì qí suǒ qīn
知宅者有状,请退其所侵。
pàn qí zhuàng yuē hǎi yú cóng shì shǎo yǒu shēng huán
判其状曰:海隅从事,少有生还。
dì shì jiān xié dǎ qiáng jiā rù
地势尖斜,打墙夹入。
píng shēng cāo lǚ lǜ jiē rú cǐ bù zāo bìn qì xìng yǐ zāi
平生操履,率皆如此,不遭摈弃,幸矣哉。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
sēng luán
僧鸾
sēng luán yǒu yì cái ér wú jū jiǎn zǎo suì chēng xiāng xián yè xuē néng yú jiā zhōu
僧鸾有逸才而无拘检,早岁称乡衔,谒薛能于嘉州。
néng yǐ qí diān lǜ nán wéi jǔ zǐ nǎi èr chū jiā zì yú bǎi chǐ zhàng xiàng qián pī tì bù kěn shī yú cháng sēng yě
能以其颠率,难为举子,乃佴出家,自于百尺丈像前披剃,不肯师于常僧也。
hòu rù jīng wéi wén zhāng gōng fèng cì zǐ
后入京,为文章供俸,赐紫。
liǔ pín shén ài qí cái zū yōng zhāng ruì yì zēng jiā jìng shèng yán qí kě dà yòng
柳玭甚爱其才,租庸张睿,亦曾加敬,盛言其可大用。
yóu shì fǎn chū hào xiān yú fèng xiū cì yè liǔ liǔ bǐ zhī bù jiē
由是反初,号鲜于凤,修刺谒柳,柳鄙之不接。
yòu yè zhāng zhāng yě jù zhī
又谒张,张也拒之。
yú shì shī wàng ér wèi li dìng jiāng xī pàn guān hòu wèi xī bān xiǎo jiàng jūn jìng yú huáng zhōu yù hài
于是失望,而为李铤江西判官,后为西班小将军,竟于黄州遇害。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
lù dé yán
路德延
hé zhōng pàn guān lù dé yán xiàng guó yán zhī zhí yuè zhī zǐ shí wèi cái jùn
河中判官路德延,相国岩之侄,岳之子,时谓才俊。
zhuó jìn shì dì xī píng wáng zhū you qiān mù liáo fàng cī líng ào zhǔ gōng róng zhī
擢进士第,西平王朱友谦幕僚,放恣凌傲,主公容之。
you qiān bèi liáng qǐ yú jìn yáng
友谦背梁,乞于晋阳。
bìng shǐ chū zhì lǐ yù fāng jǐn lù gōng yán shàng yán yǔ jí zhī
并使初至,礼遇方谨,路公筵上,言语及之。
you qiān yōu fèn yīn tóu dé yán yú huáng hé yǐ shū huò yě
友谦忧愤,因投德延于黄河,以纾祸也。
xiān shì jì gāng zhī pū jìn pàn guān rù yè mù cì suì yǒu qǐng yì shě zhī shuō
先是纪纲之仆近判官入谒幕次,遂有请易舍之说。
gài yì xiōng dì tóng chǔ bù yù wén láng guān huì tán yě
盖义兄弟同处,不欲闻郎官秽谈也。
lù zi de fēi qí rén yě
路子得非其人也?
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
xiāo xī fu
萧希甫
xiāo xī fu jìn shì jí dì yǒu wén cái kǒu biàn duō jī shù
萧希甫进士及第,有文才口辩,多机数。
liáng shí bù dé yì qì mǔ qī dù hé yì xìng míng wéi huáng fǔ jiào shū
梁时不得意,弃母妻渡河,易姓名为皇甫校书。
zhuāng zōng jí wèi yú wèi zhōu zhēng xī fu zhī zhì gào
庄宗即位于魏州,征希甫知制诰。
zhuāng zōng píng biàn luò xī fu fèng zhào xuān wèi qīng qí fāng zhī qí mǔ sǐ qī jià nǎi chí bào yú wèi zhōu
庄宗平汴、洛,希甫奉诏宣慰青、齐,方知其母死妻嫁,乃持报于魏州。
shí yì zhě xì yǐn lǐ líng shū yún lǎo mǔ zhōng táng shēng qī qù shì
时议者戏引李陵书云:老母终堂,生妻去室。
hòu wèi jiàn yì dài fū
后为谏议大夫。
xìng biǎn fèn zào yú jìn qǔ shū zǎi chén dòu lú gé wéi shuō zhì yú biǎn chì
性褊忿,躁于进取,疏宰臣豆卢革、韦说,至于贬斥。
yòu yǐ huǐ yù zǎi xiàng zé shòu lán zhōu sī mǎ yān
又以毁誉宰相,责授岚州司马焉。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)