cǎo nài zhī cǎo sān lài cǎo xí jī cǎo hù mén cǎo xiān rén tāo hé lí cǎo lǎo yā zhào lí cǎo guǐ zào jiá qīng cǎo huái
草柰祗草三赖草席箕草护门草仙人绦合离草老鸦笊篱草鬼皂荚青草槐
tóng shi cǎo shuǐ nài dōng sān bái cǎo wú xīn cǎo pén zèng cǎo nǚ cǎo mèi cǎo zuì cǎo wǔ cǎo xiāng sī cǎo
铜匙草水耐冬三白草无心草盆甑草女草媚草醉草舞草相思草
wú qíng cǎo wàng yōu cǎo shuì cǎo qiān bù xiāng cǎo shè cǎo zhì chōng cǎo shé xián cǎo lù huó cǎo jiě dú cǎo
无情草忘忧草睡草千步香草麝草治盅草蛇衔草鹿活草解毒草
dú cǎo jiāo dú cǎo mù má cǎo lóng chú hóng cǎo gōng rén cǎo jiāo máo xiāo míng cǎo huáng qú cǎo wén xiá cǎo
毒草蕉毒草牧麻草龙刍红草宫人草焦茅销明草黄渠草闻遐草
shǐ huáng pú mèng cǎo hàn wǔ mù mǎ cǎo shuǐ wǎng zǎo dì rì cǎo shū dài cǎo jīn chéng cǎo wàng shū cǎo shén cǎo
始皇蒲梦草汉武牧马草水网藻地日草书带草金橙草望舒草神草
nài zhī cǎo
柰祗草
nài zhī chū fú lín guó
柰祗,出拂林国。
miáo cháng sān sì chǐ
苗长三四尺。
gēn dà rú yā luǎn
根大如鸭卵。
yè shì suàn xié zhōng xīn chōu tiáo shén zhǎng
叶似蒜,叶中心抽条甚长。
jīng duān yǒu huā liù chū hóng bái sè huā xīn huáng chì
茎端有花六出,红白色,花心黄赤。
bù jié zi
不结子。
qí cǎo dōng shēng xià sǐ yǔ jì mài xiāng lèi
其草冬生夏死,与荠麦相类。
qǔ qí huā yā yǐ wéi yóu tu shēn chú fēng qì
取其花,压以为油,涂身,除风气。
fú lín guó wáng jí guó nèi guì rén yòng zhī
拂林国王及国内贵人用之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
sān lài cǎo
三赖草
cáo zhōu jí yáng zhōu huái kǒu chū xià lí sān lài cǎo
曹州及扬州淮口,出夏梨三赖草。
rú jīn sè chū yú gāo yá
如金色,出于高崖。
mèi yào zhōng zuì qiē yòng
魅药中最切用。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
xí jī cǎo
席箕草
xí jī yī míng sāi lú shēng běi hú dì
席箕一名塞芦,生北胡地。
gǔ shī yún qiān lǐ xí jī cǎo
古诗云:“千里席箕草。
chū shù yì jì
”(出《述异记》)
hù mén cǎo
护门草
cháng shān běi yǒu cǎo míng hù mén
常山北有草,名护门。
zhì zhū mén shàng yè yǒu rén guò zhé huà zhī
置诸门上,夜有人过,辄叱之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
xiān rén tāo
仙人绦
héng yuè chū xiān rén tāo
衡岳出仙人绦。
wú gēn duō shēng shí shàng
无根,多生石上。
zhuàng rú dài sān gǔ sè lǜ
状如带,三股,色绿。
yì bù cháng yǒu
亦不常有。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
hé lí cǎo
合离草
hé lí gēn rú yù yù yuán zuò cǎo jù xǔ běn gǎi kuí yǒu yóu zǐ shí èr huán zhī
合离,根如芋(“芋”原作“草”,据许本改)魁,有游子十二环之。
xiāng xū ér shēng
相须而生。
ér shí bù lián yǐ qì xiāng zhǔ
而实不连,以气相属。
yī míng dú yáo yī míng lí mǔ
一名独摇,一名离母。
ruò tǔ rén suǒ shí zhě hū wèi chì jiàn yǐ
若土人所食者,呼为“赤箭”矣。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
lǎo yā zhào lí cǎo
老鸦笊篱草
lǎo yā zhào lí yè rú niú bàng ér xiá
老鸦笊篱,叶如牛蒡而狭。
zi shú shí sè hēi
子熟时,色黑。
zhuàng rú zhào lí
状如笊篱。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
guǐ zào jiá
鬼皂荚
guǐ zào jiá shēng jiāng nán de zé rú zào jiá gāo yī èr chǐ
鬼皂荚,生江南地泽,如皂荚,高一二尺。
mù zhī cháng fà yè yì qù yī gòu
沐之长发,叶亦去衣垢。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
qīng cǎo huái
青草槐
lóng yáng xiàn bì niú shān nán yǒu qīng cǎo huái
龙阳县裨牛山南,有青草槐。
cóng shēng gāo chǐ yú
丛生,高尺余。
huā ruò jīn dēng zhòng xià fā huā
花若金灯,仲夏发花。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
tóng shi cǎo
铜匙草
tóng shi cǎo shēng shuǐ zhōng yè rú jiǎn dāo
铜匙草,生水中,叶如剪刀。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
shuǐ nài dōng
水耐冬
shuǐ nài dōng cǐ cǎo zhōng dōng zài shuǐ bù sǐ
水耐冬,此草终冬在水不死。
duàn chéng shì chéng nán bié shù chí zhōng yǒu zhī
段成式城南别墅池中有之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
sān bái cǎo
三白草
sān bái cǎo chū shēng bù bái
三白草,初生不白。
rù xià yè duān fāng bái
入夏,叶端方白。
nóng rén hou zhī shí tián
农人候之莳田。
sān yè bái cǎo bì xiù yǐ
三叶白,草毕秀矣。
qí yè shì shǔ yù
它的叶子很像署预。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wú xīn cǎo
无心草
pí fú jiǔ cǎo yī yuē shǔ ěr xiàng xíng yě
蚍蜉酒草,一名叫鼠耳,是因为像鼠耳之形。
yì yuē wú xīn cǎo
亦曰无心草。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
pén zèng cǎo
盆甑草
pén zèng cǎo jí qiān niú zi yě
盆甑草,即牵牛子也。
qiū jié hòu duàn zhī zhuàng rú pén zèng
中秋节之后它就不再生长。形状像小盆,里边有籽。
qí zhōng yǒu zi shì guī màn shǔ yù
其中有子,似龟蔓署预。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
nǚ cǎo
女草
wēi ruí cǎo yī míng lì cǎo yì hū wèi nǚ cǎo
葳蕤草,一名丽草,亦呼为女草。
jiāng hú zhōng hū wèi wá cǎo
江湖中呼为娃草。
měi nǚ yuē wá gù yǐ wéi míng
美女曰娃,故以为名。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
mèi cǎo
媚草
hè zǐ cǎo màn shēng yě
鹤子草,蔓生也。
qí huā qǔ chén sè qiǎn zǐ dì
其花曲尘色,浅紫蒂。
yè rú liǔ ér duǎn
叶如柳而短。
dāng xià kāi huā yòu hū wèi lǜ huā lǜ yè nán rén yún shì mèi cǎo
当夏开花,(又呼为“绿花绿叶”),南人云是媚草。
cǎi zhī pù gàn yǐ dài miàn yè
采之曝干,以代面靥。
xíng rú fēi hè chì wěi zī zú wú suǒ bù jù
形如飞鹤,翅尾觜足,无所不具。
cǐ cǎo màn zhì chūn shēng shuāng chóng zhǐ shí qí yè
此草蔓至春生双虫,只食其叶。
yuè nǚ shōu yú zhuāng lián zhōng yǎng zhī rú rú yuán zuò zhī jù míng chāo běn gǎi cán
越女收于妆奁中,养之如(“如”原作“知”,据明抄本改)蚕。
zhāi qí cǎo sì zhī
摘其草饲之。
chóng lǎo bù shí ér tuì wèi dié chì huáng sè
虫老不食,而蜕为蝶,赤黄色。
fù nǚ shōu ér dài zhī wèi zhī mèi dié
妇女收而带之,谓之媚蝶。
chū lǐng biǎo lù yì
(出《岭表录异》)
zuì cǎo
醉草
shī zi chì xiàn zhōu wèi kūn lún zhī xū
《尸子》:赤县洲为昆仑之墟。
qí dōng zé lǔ shuǐ dǎo
其东则卤水岛。
shān zuǒ yòu yù hóng zhī cǎo shēng yān
山左右,玉红之草生焉。
shí qí yī shí zuì wò sān bǎi suì
食其一实,醉卧三百岁。
chū wén shū jìng yào
(出《文枢镜要》)
wǔ cǎo
舞草
wǔ cǎo chū yā zhōu
舞草出雅州。
dú jīng sān yè
独茎三叶。
yè rú jué míng
叶如决明。
yī yè zài jīng duān
一叶在茎端;
liǎng yè jū jīng bàn
两叶居茎半。
xiāng duì
相对。
rén huò jìn zhī zé yī
人或近之则欹;
zhǐ zhǎng ōu qǔ zé yáo dòng rú wǔ yǐ
抵掌讴曲,则摇动如舞矣。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
xiāng sī cǎo
相思草
qín zhào jiān yǒu xiāng sī cǎo
秦赵间有相思草。
zhuàng ruò shí zhú ér jié jié xiāng xù
状若石竹,而节节相续。
yī míng duàn cháng cǎo yòu míng chóu fù cǎo yì míng shuāng cǎo yòu hū wèi guǎ fù shā
一名断肠草,又名愁妇草,亦名孀草,又呼为寡妇莎。
gài xiāng sī zhī liú yě
盖相思之流也。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
wú qíng cǎo
无情草
zuǒ xíng cǎo
左行草。
shǐ rén wú qíng
使人无情。
fàn yáng zhǎng gòng
范阳长贡。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wàng yōu cǎo
忘忧草
xuān cǎo yī míng zǐ xuān yòu míng wàng yōu cǎo
萱草一名紫萱,又名忘忧草。
wú zhōng shū shēng wèi zhī liáo chóu
吴中书生谓之疗愁。
jī kāng yǎng shēng lùn yún xuān cǎo wàng yōu
嵇康《养生论》云:“萱草忘忧”。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
shuì cǎo
睡草
guì lín yǒu shuì cǎo jiàn zhī zé lìng rén shuì
桂林有睡草,见之则令人睡。
yī míng zuì cǎo yì hū lǎn fù zhēn
一名醉草,亦呼懒妇箴。
chū nán hǎi dì jì
出《南海地记》。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
qiān bù xiāng cǎo
千步香草
nán hǎi chū bǎi bù xiāng fēng fēng yuán zuò fēng jù míng chāo běn gǎi wén yú qiān bù yě
南海出百步香,风(“风”原作“枫”,据明抄本改)闻于千步也。
jīn hǎi yú yǒu qiān bù xiāng shì qí zhǒng yě
今海隅有千步香,是其种也。
yè shì dù ruò ér hóng bì jiān zá
叶似杜若,而红碧间杂。
gòng jí yún rì nán jùn gòng qiān bù xiāng
《贡籍》云:“日南郡贡千步香。
chū shù yì jì
”(出《述异记》)
shè cǎo
麝草
guī jiá xiāng jí guì xiāng
龟甲香即桂香。
shàn zhě zǐ shù xiāng
善者紫术香。
yī míng jīn dù xiāng yī míng shè cǎo xiāng
一名金杜香,一名麝草香。
chū cāng wú guì lín èr jùn jiè
出苍梧桂林二郡界。
jīn wú zhōng yǒu shè cǎo shì hóng ér shén fāng xiāng
今吴中有麝草,似红而甚芳香。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
zhì chōng cǎo
治盅草
xīn zhōu jùn jìng yǒu yào tǔ rén hū wèi jí cái
新州郡境有药,土人呼为吉财。
jiě zhū dú jí chōng shén yòng wú bǐ
解诸毒及盅,神用无比。
xī yǒu rén cháng zhì léi zhōu tú zhōng yù dú miàn mào pō yì zì wèi jí bì
昔有人尝至雷州,途中遇毒,面貌颇异,自谓即毙。
yǐ jí cái shù cùn yǐn zhī yī tǔ ér yù
以吉财数寸饮之,一吐而愈。
sú yún xī rén yǒu yù dú qí nú jí cái de shì yào yīn yǐ nú míng míng zhī
俗云,昔人有遇毒,其奴吉财得是药,因以奴名名之。
shí cǎo gēn yě lèi sháo yào
实草根也,类芍药。
yù dú zhě yè zhōng qián qǔ èr sān cùn huò cuò huò mó shǎo jiā gān cǎo jié dàn jiān yǐn zhī de tǔ jí yù
遇毒者,夜中潜取二三寸,或剉或磨,少加甘草,诘旦煎饮之,得吐即愈。
sú chuán jiāng fú shì yào bù yù xiǎn yán gù yún qián qǔ
俗传将服是药,不欲显言,故云潜取。
ér bù xiáng qí gù
而不详其故。
huò yún xī yǒu lǐ ǎo bìng chōng qí zi wèi xiǎo xū yì zǎi mìng yǐ jí cái yǐn zhī mù nǎi jù yào
或云,昔有里媪病盅,其子为小胥,邑宰命以吉财饮之,暮乃具药。
jí dàn qí mǔ wèi yuē wú mèng rén gào wǒ ruò yǐn shì qiě sǐ jí qù zhī
及旦,其母谓曰:“吾梦人告我,若饮是且死,亟去之。
jí pū yú de
”即仆于地。
qí zi yòu gào xiàn yǐn xiàn yǐn gù lìng yǐn zhī guǒ yù
其子又告县尹,县尹固令饮之,果愈。
qǐ zhōng chōng zhě yì yǒu shén ruò èr shù zāi
岂中盅者亦有神,若二竖哉!
chū tóu huāng zá lù
(出《投荒杂录》)
shé xián cǎo
蛇衔草
yì yuàn yún xī yǒu tián fǔ gēng dì zhí jiàn shāng shé zài yān
《异苑》云:昔有田父耕地,值见伤蛇在焉。
yǒu yī shé xián cǎo zhe chuāng shàng
有一蛇,衔草著疮上。
jīng rì shāng shé zǒu
经日伤蛇走。
tián fǔ qǔ qí cǎo yú yè yǐ zhì chuāng jiē yàn
田父取其草馀叶以治疮,皆验。
běn bù zhī cǎo míng yīn yǐ shé xián wèi míng
本不知草名,因以蛇衔为名。
bào pǔ zǐ yún shé xián néng xù yǐ duàn zhī zhǐ rú gù
《抱朴子》云:“蛇衔能续已断之指如故。
shì yě
”是也。
chū gǎn yìng jīng
(出《感应经》)
lù huó cǎo
鹿活草
tiān míng jīng yī yuē lù huó cǎo
天名精,一曰鹿活草。
qīng zhōu liú bǐng sòng yuán jiā zhōng
青州刘炳,宋元嘉中。
shè yī lù
射一鹿。
pōu wǔ zàng yǐ cǐ cǎo sāi zhī juě rán ér qǐ
剖五脏,以此草塞之,蹶然而起。
bǐng mì lù cǐ cǎo zhǒng zhī duō yù shāng shé
炳密录此草种之,多愈伤折。
sú hū wèi liú bǐng cǎo
俗呼为刘炳草。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
jiě dú cǎo
解毒草
jiàn níng jùn wū jù shān nán wǔ bǎi lǐ shēng mù mí cǎo kě yǐ jiě dú
建宁郡乌句山南五百里,生牧靡草,可以解毒。
bǎi huì fāng shèng wū duō wù shí wū zhuó
百卉方盛,乌多误食乌啄。
zhòng dú bì jí fēi mù mí shān zhuó mù mí yǐ jiě
中毒,必急飞牧靡山,啄牧靡以解。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
dú cǎo
毒草
bó luò huí yǒu dà dú shēng jiāng huái shān gǔ zhōng
博落回有大毒,生江淮山谷中。
jīng yè rú má jīng zhōng kōng chuī zuò shēng rú bó luó
茎叶如麻,茎中空,吹作声,如勃逻。
gù míng zhī
故名之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
jiāo dú cǎo
蕉毒草
jiāo dú cǎo rú yù jù zhuàng rú què tóu
蕉毒草如芋巨,状如雀头。
zhì gàn de zé rùn zhì shī dì zé gàn
置干地则润,置湿地则干。
chuī fàn shí zhǒng yú zào shàng bǐ fàn shú jí zhe huā jié zi
炊饭时种于灶上,比饭熟,即著花结子。
rén shí zhī lì sǐ
人食之立死。
chū gǎn yìng jīng
(出《感应经》)
mù má cǎo
牧麻草
yǒu mù má cǎo dà dú
有牧麻草,大毒。
yǒu cǐ cǎo zhí fēng chuī qí qì suǒ zhì zé shù lǐ nèi dào jiē jí sǐ
有此草,值风吹其气所至,则数里内稻皆即死。
li chún fēng yún qí zhī běn qīng de shuǐ zé chóu jiàn rì zé shī rù yīn jí gàn zài xià yù liáng zài dōng yù wēn
李淳风云:“其汁本清,得水则稠,见日则湿,入荫即干,在夏欲凉,在冬欲温。
chū gǎn yìng jīng
”(出《感应经》)
lóng chú
龙刍
dōng hǎi dǎo lóng jū chuān mù tiān zǐ yǎng bā jùn chù
东海岛龙驹川,穆天子养八骏处。
dǎo zhōng yǒu cǎo míng lóng chú
岛中有草名龙刍。
mǎ shí zhī rì xíng qiān lǐ
马食之,日行千里。
gǔ yǔ yī zhū lóng chú huà wèi lóng jū
古语:“一株龙刍,化为龙驹。
chū shù yì jì
”(出《述异记》)
hóng cǎo
红草
shān róng zhī běi yǒu cǎo jīng zhǎng yī zhàng yè rú chē lún sè rú zhāo xiá
山戎之北有草,茎长一丈,叶如车轮,色如朝霞。
qí huán shí shān róng xiàn qí zhǒng nǎi zhí yú tíng yǐ biǎo bà zhě zhī ruì
齐桓时,山戎献其种,乃植于庭,以表霸者之瑞。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
gōng rén cǎo
宫人草
chu zhōng wǎng wǎng yǒu gōng rén cǎo
楚中往往有宫人草。
zhuàng shì jīn chéng ér shén fēn yūn
状似金橙,而甚芬氲。
huā shì hóng cuì
花似红翠。
sú shuō chu líng wáng shí gōng rén shù qiān jiē duō yuàn kuàng
俗说:“楚灵王时,宫人数千,皆多怨旷。
yǒu yīn sǐ yú gōng zhōng zhě zàng zhī mù shàng xī shēng cǐ cǎo
有因死于宫中者,葬之,墓上悉生此草。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
jiāo máo
焦茅
jiāo máo gāo wǔ zhàng
焦茅,高五丈。
huǒ rán zhī chéng huī yǐ shuǐ guàn zhī fù chéng máo
火燃之成灰,以水灌之,复成茅。
shì wèi líng máo
是谓灵茅。
xiāo míng cǎo
销明草
xiāo míng cǎo yè shì rú liè xīng zhòu zé guāng zì xiāo miè yě
销明草,夜视如列星,昼则光自销灭也。
huáng qú cǎo
黄渠草
huáng qú zhào rì rú huǒ
黄渠,照日如火。
shí shén jiān
实甚坚。
nèi shí zhě fén shēn bù rè
内食者,焚身不热。
wén xiá cǎo
闻遐草
wén xiá cǎo fú zhě qīng shēn
闻遐草,服者轻身。
yè rú guì jīng rú lán
叶如桂,茎如兰。
qí guó xiàn gēn zhí zhī duō bù shēng shí cǎo yè duō wěi huáng
其国献根,植之多不生实,草叶多萎黄。
zhào bìng chú yān
诏并除焉。
jiāo máo xiāo míng huáng qú wén xiá sì zhǒng bìng chū wáng zǐ nián shí yí jì
(焦茅、销明、黄渠、闻遐四种,并出《王子年拾遗记》)
shǐ huáng pú
始皇蒲
qí nán chéng dōng yǒu pú tái qín shǐ huáng suǒ dùn chǔ
齐南城东有蒲台,秦始皇所顿处。
shí shǐ huáng zài tái xià yíng pú yǐ xì mǎ
时始皇在台下,萦蒲以系马。
zhì jīn pú shēng yóu róng sú wèi zhī qín shǐ huáng pú
至今蒲生犹荣,俗谓之秦始皇蒲。
chū yīn yún xiǎo shuō
(出《殷芸小说》)
mèng cǎo
梦草
hàn wǔ shí yì guó xiàn mèng cǎo
汉武时,异国献梦草。
shì pú
似蒲。
zhòu suō rù dì yè ruò chōu méng
昼缩入地,夜若抽萌。
huái qí cǎo zì zhī mèng zhī shàn è
怀揣这种草睡觉,自己就能知道梦的好坏。
dì sī lǐ fū rén huái zhī zhé mèng
帝思李夫人,怀之辄梦。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
hàn wǔ mù mǎ cǎo
汉武牧马草
hàn wǔ yú hú zhōng mù mǎ chù zhì jīn yě cǎo jiē yǒu jué niè zhī zhuàng
汉武于湖中牧马处,至今野草皆有嚼啮之状。
hú zhōng hū wèi mǎ zé
湖中呼为马泽。
zé zhōng yǒu hàn wǔ dàn qí fāng shí shàng yǒu lè míng yān
泽中有汉武弹棋方石,上有勒铭焉。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
shuǐ wǎng zǎo
水网藻
hàn wǔ kūn líng chí zhōng yǒu shuǐ wǎng zǎo
汉武昆灵池中,有水网藻。
zhī héng dào shuǐ shàng zhǎng bā jiǔ chǐ yǒu sì wǎng mù
枝横倒水上,长八九尺,有似网目。
fú yā rù cǐ cǎo zhōng jiē bù dé chū
凫鸭入此草中,皆不得出。
yīn míng zhī
因名之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
dì rì cǎo
地日草
nán fāng yǒu dì rì cǎo
南方有地日草。
sān zú wū yù xià shí cǐ cǎo xī hé zhī yù yǐ shǒu yǎn wū mù mù yuán zuò rì jù míng chāo běn gǎi chén xiào běn zuò kǒu shí cǐ zé mèn bù fù dòng
三足乌欲下食此草,羲和之驭,以手掩乌目(“目”原作“日”,据明抄本改,陈校本作“口”),食此则闷不复动。
dōng fāng shuò yán wèi xiǎo ér shí jǐng xiàn zhuì zhì dì xià shù shí nián wú suǒ jì tuō
东方朔言,为小儿时,井陷,坠至地下,数十年无所寄托。
yǒu rén yǐn zhī lìng wǎng cǐ cǎo
有人引之,令往此草。
zhōng gé hóng quán bù dé dù
中隔红泉,不得渡。
qí rén yǐ yī zhī lǚ yīn chéng fàn hóng quán de cǎo chù shí zhī
其人以一只履,因乘泛红泉,得草处,食之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
shū dài cǎo
书带草
zhèng sī nóng cháng jū bù qí chéng nán shān zhōng jiào shòu
郑司农,常居不其城南山中教授。
huáng jīn luàn nǎi bì
黄巾乱,乃避。
qiǎn shēng tú cuī yǎn wáng jīng zhū xián yú cǐ huī tì ér sàn
遣生徒崔琰、王经诸贤于此,挥涕而散。
suǒ jū shān xià cǎo rú xiè yè zhǎng chǐ yú xǔ jiān rèn yì cháng
所居山下草如薤,叶长尺余许,坚韧异常。
shí rén míng zuò kāng chéng shū dài
时人名作康成书带。
chū sān qí jì
(出《三齐记》)
jīn chéng cǎo
金橙草
jìn wǔ dì wèi fǔ jūn shí fǔ nèi hòu táng qì xià hū shēng yì cǎo sān zhū
晋武帝为抚军时,府内后堂砌下,忽生异草三株。
jīng huáng yè lǜ ruò zǒng jīn chōu cuì
茎黄叶绿,若惣金抽翠。
huā diào rǎn ruò zhuàng rú jīn chéng
花𦰏苒弱,状如金橙。
shí rén wèi dé zhī shì hé xiáng ruì yě gù yǐn bì bù tīng wài rén kuī shì
时人未得知是何祥瑞也,故隐蔽,不听外人窥眎。
yǒu qiāng rén xìng yáo míng fù zì shì fēn chōng jiù yǎng mǎ miào jiě yīn yáng zhī shù
有羌人姓姚名馥,字世芬,充厩养马,妙解阴阳之术。
yún cǐ cǎo yǐ yìng jīn dé zhī ruì
云,此草以应金德之瑞。
fù nián jiǔ shí suì yáo xiāng jí qí zǔ yě
馥年九十岁,姚襄即其祖也。
fù hào dú shū shì jiǔ měi zuì lì yuè bù xǐng
馥好读书,嗜酒,每醉历月不醒。
yú zuì shí hǎo yán wáng zhě xīng wáng zhī shì
于醉时,好言王者兴亡之事。
shàn xì xiào huá jī wú qióng
善戏笑,滑稽无穷。
cháng tàn yún jiǔ hé zhī shuǐ bù zú yǐ wéi zhēng xīn
常叹云:“九河之水,不足以为蒸薪;
qī zé mí lù bù zú yǐ chōng páo zǔ
七泽麋鹿,不足以充庖俎。
měi yán fán rén bǐng tiān dì jīng líng bù zhī yǐn jiǔ zhě dòng ròu hán qì ěr hé bì tǔ mù zhī ǒu ér wú xīn shi hu
”每言凡人禀天地精灵,不知饮酒者,动肉含气耳,何必土木之偶而无心识乎?
hǎo chuò zhuó jué zāo héng yán kě yú chún jiǔ
好啜浊嚼糟,恒言渴于醇酒。
qún bèi cháng nòng xiá zhī hū wèi kě qiāng
群辈常弄狎之,呼为渴羌。
jí jìn wǔ jiàn wèi hū jiàn fù lì yú jiē xià
及晋武践位,忽见馥立于阶下。
dì qí qí tì tǎng zhuó wèi zhāo gē yì zǎi
帝奇其倜傥,擢为朝歌邑宰。
fù cí yuē dī qiāng yì yù yuǎn gé fēng huà de yóu zhōng huá yǐ wèi shū xìng
馥辞曰:“氐羌异域,远隔风化,得游中华,已为殊幸。
qǐng cí zhāo gē zhī xiàn zhǎng chōng mǎ yǔ zhī yì
请辞朝歌之县,长充马圉之役。
shí cì měi jiǔ yǐ lè yú nián
时赐美酒,以乐余年。
dì yuē zhāo gē jùn zhòu zhī gù dū de yǒu jiǔ chí gù shǐ lǎo qiāng bù fù hū kě
”帝曰:“朝歌郡纣之故都,地有酒池,故使老羌不复呼渴。
fù yú jiē xià gāo shēng ér yīng yuē mǎ yǔ lǎo qiāng jiān rǎn huáng jiào pǔ tiān yí mò jiē wèi wáng chén
”馥于阶下,高声而应曰:“马圉老羌,渐染皇教,溥天夷貊,皆为王臣。
jīn zhě huan jiǔ chí zhī lè shòu cháo gē zhī de gèng wéi yīn zhòu zhī bǐ hu
今者欢酒池之乐,受朝歌之地,更为殷纣之比乎?
dì fǔ yù jǐ dà yuè jí qiān wèi jiǔ quán tài shǒu
”帝抚玉几大悦,即迁为酒泉太守。
qí de yǒu qīng quán qí wèi rú jiǔ
其地有青泉,其味如酒。
fù chéng jiǔ ér bài zhī
馥乘酒而拜之。
suì wéi shàn zhèng
遂为善政。
mín wèi lì shēng cí
民为立生祠。
hòu yǐ fǔ de cì zhāng huá yóu yǒu cǐ cǎo
后以府地赐张华,犹有此草。
gù mào xiān jīn chéng fù yún zhuó jiǔ jīng yú hàn tíng měi èr zhū yú zī guǎn
故茂先《金橙赋》云:“擢九茎于汉庭,美二株于兹馆。
guì biǎo xiáng hu jīn dé míng bǐ lèi ér xiāng luàn
贵表祥乎金德,名比类而相乱。
zhì huì dì xián xī yuán nián sān zhū cǎo huà wèi shù tiáo yè shì yáng shù gāo wǔ chǐ yǐ yīng sān yáng shàn sān zì yuán quē shàn yuán zuò tǎn jù shí yí jì jiǔ bǔ gǎi zhī shì
”至惠帝咸熙元年,三株草化为树,条叶似杨树,高五尺,以应三杨擅(“三”字原阙,“擅”原作“璮”,据《拾遗记》九补改)之事。
shí yǒu yáng juàn dì yáo dì jì hào yuē sān yáng
时有杨隽,弟瑶,弟济,号曰三杨。
zuì qiāng zhī yàn yě
醉羌之验也。
chū shí yí lù
(出《拾遗录》)
wàng shū cǎo
望舒草
jìn tài shǐ shí nián lì hé qiáo zhī suì yǒu fú zhī guó xiàn wàng shū cǎo
晋太始十年,立河桥之岁,有扶支国,献望舒草。
qí sè hóng yè rú hé
其色红,叶如荷。
jìn wàng zé rú juǎn hé yuǎn wàng zé rú shū hé tuán tuán rú gài
近望则如卷荷,远望则如舒荷,团团如盖。
yì yún yuè chū zé yè shū yuè méi zé yè juàn
亦云,月出则叶舒,月没则叶卷。
zhí yú gōng nèi chuān chí guǎng bǎi bù míng yuē wàng shū chí
植于宫内,穿池广百步,名曰“望舒池”。
mǐn dì zhī mò hú rén yí qí zhǒng yú hú zhōng
愍帝之末,胡人移其种于胡中。
zhì jīn jué yǐ
至今绝矣。
qí chí xún yì píng yě
其池寻亦平也。
chū shí yí lù
(出《拾遗录》)
shén cǎo
神草
wèi míng shí yuàn zhōng yǒu hé huān cǎo
魏明时,苑中有合欢草。
zhuàng rú shī yī zhū bǎi jīng
状如蓍,一株百茎。
zhòu zé zhòng tiáo fú shū yè nǎi hé zuò yī jīng
昼则众条扶疏,夜乃合作一茎。
wèi zhī shén
谓之神。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)