hóng mài xià jí dà
洪脉:下极大。
洪脉:下极大。
mài jīng
《脉经》。
《脉经》。
lái shèng qù shuāi
来盛去衰。
来盛去衰。
sù wèn
《素问》。
《素问》。
lái dà qù zhǎng
来大去长。
来大去长。
tōng zhēn zǐ
通真子。
通真子。
hóng mài zài guà wèi lí
洪脉在卦为离。
洪脉在卦为离。
zài shí wéi xià
在时为夏。
在时为夏。
zài rén wéi xīn
在人为心。
在人为心。
sù wèn wèi zhī dà
《素问》谓之大。
《素问》谓之大。
yì yuē gōu
亦曰钩。
亦曰钩。
huá shì yuē lái shèng qù shuāi rú gōu zhī qū
滑氏曰:来盛去衰如钩之曲。
滑氏曰:来盛去衰如钩之曲。
shàng ér fù xià
上而复下。
上而复下。
yīng xuè mài lái qù zhī xiàng
应血脉来去之象。
应血脉来去之象。
xiàng wàn wù fū bù xià chuí zhī zhuàng
象万物敷布下垂之状。
象万物敷布下垂之状。
zhān yán jǔ yán rú huán zhū zhě fēi
詹炎举言:如环珠者非。
詹炎举言:如环珠者非。
mài jué yún jì xià yi zhī
《脉诀》云:季夏宜之。
《脉诀》云:季夏宜之。
qiū jì dōng jì
秋季冬季。
秋季冬季。
fā hàn tōng cháng
发汗通肠。
发汗通肠。
jù fēi hóng mài suǒ yí
俱非洪脉所宜。
俱非洪脉所宜。
gài miù yě
盖谬也。
盖谬也。
tǐ zhuàng shī
【体状诗】
【体状诗】
mài lái hóng shèng qù hái shuāi mǎn zhǐ tāo tāo yīng xià shí ruò zài chūn qiū dōng yuè fēn shēng yáng sàn huǒ mò hú yí
脉来洪盛去还衰,满指滔滔应夏时,若在春秋冬月分,升阳散火莫狐疑。
脉来洪盛去还衰,满指滔滔应夏时,若在春秋冬月分,升阳散火莫狐疑。
xiāng lèi shī
【相类诗】
【相类诗】
hóng mài lái shí pāi pāi rán qù shuāi lái shèng shì bō lán yù zhī shí mài cēn cī chù jǔ àn xián zhǎng bì bì jiān
洪脉来时拍拍然,去衰来盛似波澜,欲知实脉参差处,举按弦长愊愊坚。
洪脉来时拍拍然,去衰来盛似波澜,欲知实脉参差处,举按弦长愊愊坚。
hóng ér yǒu lì wèi shí
洪而有力为实。
洪而有力为实。
shí ér wú lì wèi hóng
实而无力为洪。
实而无力为洪。
zhǔ bìng shī
【主病诗】
【主病诗】
mài hóng yáng shèng xuè yīng xū xiāng huǒ yán yán rè bìng jū zhàng mǎn wèi fān xū zǎo zhì yīn xū yì lì kě chóu chú
脉洪阳盛血应虚,相火炎炎热病居,胀满胃翻须早治,阴虚洩痢可踌躇。
脉洪阳盛血应虚,相火炎炎热病居,胀满胃翻须早治,阴虚泄痢可踌躇。
cùn hóng xīn huǒ shàng jiāo yán fèi mài hóng shí jīn bù kān gān huǒ wèi xū guān nèi chá shèn xū yīn huǒ chǐ zhōng kàn
寸洪心火上焦炎,肺脉洪时金不堪,肝火胃虚关内察,肾虚阴火尺中看。
寸洪心火上焦炎,肺脉洪时金不堪,肝火胃虚关内察,肾虚阴火尺中看。
hóng zhǔ yáng shèng yīn xū zhī bìng
洪主阳盛阴虚之病。
洪主阳盛阴虚之病。
yì lì shī xuè jiǔ hāi zhě jì zhī
洩痢失血久咳者忌之。
泄痢失血久咳者忌之。
jīng yuē xíng shòu mài dà duō qì zhě sǐ
经曰:形瘦脉大多气者死。
经曰:形瘦脉大多气者死。
yuē mài dà zé bìng jìn
曰:脉大则病进。
曰:脉大则病进。