huǎn mài qù lái xiǎo shǐ yú chí mài jīng
缓脉:去来小驶于迟《脉经》。
yī xī sì zhì
一息四至。
dài shì
戴氏。
rú sī zài jīng
如丝在经。
bù juǎn qí zhóu
不卷其轴。
yīng zhǐ hé huǎn
应指和缓。
wǎng lái shén yún
往来甚匀。
zhāng tài sù
张太素。
rú chū chūn yáng liǔ wǔ fēng zhī xiàng
如初春杨柳舞风之象。
yáng xuán hé
杨玄和。
rú wēi fēng qīng zhǎn liǔ shāo
如微风轻飐柳梢。
huá bó rén
滑伯仁。
huǎn mài zài guà wèi kūn
缓脉在卦为坤。
zài shí wéi sì jì
在时为四季。
zài rén wéi pí
在人为脾。
yáng cùn yīn chǐ
阳寸阴尺。
shàng xià tóng děng
上下同等。
fú dà ér ruǎn
浮大而耎。
wú yǒu piān shèng zhě
无有偏胜者。
píng mài yě
平脉也。
ruò fēi qí shí
若非其时。
jí wéi yǒu bìng
即为有病。
huǎn ér hé yún
缓而和匀。
bù fú bù chén
不浮不沉。
bù jí bù xú
不疾不徐。
bù wēi bù ruò zhě
不微不弱者。
jí wéi wèi qì
即为胃气。
gù dù guāng tíng yún yù zhī sǐ qī hé yǐ qǔ
故杜光庭云:欲知死期何以取。
gǔ xián tuī dìng wǔ bān tǔ
古贤推定五般土。
yáng tǔ xū zhī bù yù yīn
阳土须知不遇阴。
yīn tǔ yù yīn dāng xì shù
阴土遇阴当细数。
xiáng yù hán jīng
详《玉函经》。
tǐ zhuàng shī
【体状诗】
huǎn mài ā ā sì zhì tōng liǔ shāo niǎo niǎo zhǎn qīng fēng yù cóng mài lǐ qiú shén qì zhī zài cóng róng hé huǎn zhōng
缓脉阿阿四至通,柳梢袅袅飐轻风,欲从脉里求神气,只在从容和缓中。
xiāng lèi shī
【相类诗】
jiàn chí mài
见迟脉
zhǔ bìng shī
【主病诗】
huǎn mài yíng shuāi wèi yǒu yú huò fēng huò shī huò pí xū shàng wèi xiàng qiáng xià wěi bì fēn bié fú chén dà xiǎo qū
缓脉营衰卫有余,或风或湿或脾虚,上为项强下痿痹,分别浮沉大小区。
cùn huǎn fēng xié xiàng bèi jū guān wèi fēng xuàn wèi jiā xū shén mén rú xiè huò fēng mì huò shì pán shān zú lì yū
寸缓风邪项背拘,关为风眩胃家虚,神门濡泄或风秘,或是蹒跚足力迂。
fú huǎn wèi fēng
浮缓为风。
chén huǎn wèi shī
沉缓为湿。
huǎn dà fēng xū
缓大风虚。
huǎn xì shī bì
缓细湿痹。
huǎn sè pí báo
缓涩脾薄。
huǎn ruò qì xū
缓弱气虚。
mài jué yán huǎn zhǔ pí rè kǒu chòu fǎn wèi chǐ tòng mèng guǐ zhū bìng
《脉诀》言:缓主脾热口臭,反胃、齿痛、梦鬼诸病。
chū zì dù zhuàn
出自杜撰。
yǔ huǎn wú guān
与缓无关。