fú mài zhòng àn zhe gǔ
伏脉:重按著骨。
zhǐ xià cái dòng
指下裁动。
mài jīng
《脉经》。
mài xíng jīn xià
脉行筋下。
kān wù
刊误。
mài jué yán xún zhī shì yǒu
《脉诀》言:寻之似有。
dìng xī quán wú
定息全无。
shū wèi chuǎn miù
殊为舛谬。
tǐ zhuàng shī
【体状诗】
fú mài tuī jīn zhe gǔ xún zhǐ jiān cái dòng yǐn rán shēn shāng hán yù hàn yáng jiāng jiě jué nì qí téng zhèng shǔ yīn
伏脉推筋著骨寻,指间裁动隐然深,伤寒欲汗阳将解,厥逆脐疼证属阴。
xiāng lèi shī
【相类诗】
jiàn chén mài
见沉脉。
zhǔ bìng shī
【主病诗】
fú wèi huò luàn tǔ pín pín fù tòng duō yuán sù shí tíng chù yǐn lǎo tán chéng jī jù sàn hán wēn lǐ mò yīn xún
伏为霍乱吐频频,腹痛多缘宿食停,畜饮老痰成积聚,散寒温里莫因循。
shí yù xiōng zhōng shuāng cùn fú yù tǔ bù tǔ cháng wū wū dāng guān fù tòng kùn chén chén guān hòu shàn téng hái pò fù
食郁胸中双寸伏,欲吐不吐常兀兀,当关腹痛困沉沉,关后疝疼还破腹。
shāng hán
伤寒。
yī shǒu mài fú yuē dān fú
一手脉伏曰单伏。
liǎng shǒu mài fú yuē shuāng fú
两手脉伏曰双伏。
bù kě yǐ yáng zhèng jiàn yīn wèi zhěn
不可以阳证见阴为诊。
nǎi huǒ yá nèi yù
乃火邪内郁。
bù dé fā yuè
不得发越。
yáng jí shì yīn
阳极似阴。
gù mài fú
故脉伏。
bì yǒu dà hán ér jiě
必有大汗而解。
zhèng rú jiǔ hàn jiāng yǔ
正如久旱将雨。
liù hé yīn huì
六合阴晦。
yǔ hòu shù wù jiē sū zhī yì
雨后庶物皆苏之义。
yòu jiā yīn shāng hán
又夹阴伤寒。
xiān yǒu fú yīn zài nèi
先有伏阴在内。
wài fù gǎn hán
外复感寒。
yīn shèng yáng shuāi
阴盛阳衰。
sì zhī jué nì
四肢厥逆。
liù mài chén fú
六脉沉伏。
xū tóu jiāng fù
须投姜附。
jí jiǔ guān yuán
及灸关元。
mài nǎi fù chū yě
脉乃复出也。
ruò tài xī chōng yáng jiē wú mài zhě bì sǐ
若太谿冲阳皆无脉者必死。
mài jué yán xú xú fā hàn jié
《脉诀》言:徐徐发汗洁。
gǔ yǐ má huáng fù zǐ xì xīn tāng zhǔ zhī
古以麻黄、附子、细辛汤主之。
jiē fēi yě
皆非也。
liú yuán bīn yuē fú mài bù kě fā hàn
刘元宾曰:伏脉不可发汗。