sè mài xì ér chí wǎng lái nán duǎn qiě sàn huò yī zhǐ fù lái mài jīng
涩脉,细而迟,往来难,短且散,或一止复来(《脉经》)。
cēn wǔ bù tiáo sù wèn
参伍不调(《素问》)。
rú qīng dāo guā zhú mài jué
如轻刀刮竹(《脉诀》)。
rú yǔ zhān shā tōng zhēn zǐ
如雨沾沙(《通真子》)。
rú bìng cán shí yè
如病蚕食叶。
sè wèi yáng qì yǒu yú qì shèng zé xuè shǎo gù mài lái jiǎn zhì ér fèi yi zhī
涩为阳气有余,气盛则血少,故脉来蹇滞,而肺宜之。
mài jué yán zhǐ xià xún zhī shì yǒu jǔ zhī quán wú
《脉诀》言:指下寻之似有,举之全无。
yǔ mài jīng suǒ yún jué bù xiāng gān
与《脉经》所云,绝不相干。
tǐ zhuàng shī xì chí duǎn sè wǎng lái nán sàn zhǐ yī xī yīng zhǐ jiān
『体状诗』细迟短涩往来难,散止依稀应指间。
rú yǔ zhān shā róng yì sàn bìng cán shí yè màn ér jiān
如雨沾沙容易散,病蚕食叶慢而艰。
xiāng lèi shī cēn wǔ bù tiáo míng yuē sè qīng dāo guā zhú duǎn ér nán
『相类诗』参伍不调名曰涩,轻刀刮竹短而难。
wēi shì miǎo máng wēi ruǎn shén fú chén bù bié yǒu wú jiàn
微似秒芒微软甚,浮沉不别有无间。
xì chí duǎn sàn shí yī zhǐ yuē sè
(细迟短散,时一止曰涩。
jí xì ér ruǎn zhòng àn ruò jué yuē wēi
极细而软,重按若绝曰微。
fú ér róu xì yuē rú chén ér róu xì yuē ruò
浮而柔细曰濡,沉而柔细曰弱。
zhǔ bìng shī sè yuán xuè shǎo huò shāng jīng fǎn wèi wáng yáng hàn yǔ lín
『主病诗』涩缘血少或伤精,反胃亡阳汗雨淋。
hán shī rù yíng wéi xuè bì nǚ rén fēi yùn jí wú jīng
寒湿入营为血痹,女人非孕即无经。
cùn sè xīn xū tòng duì xiōng wèi xū xié zhàng chá guān zhōng
寸涩心虚痛对胸,胃虚胁胀察关中。
chǐ wèi jīng xuè jù shāng hou cháng jié sǒu lín huò xià hóng
尺为精血俱伤候,肠结溲淋或下红。
sè zhǔ xuè shǎo jīng shāng zhī bìng nǚ rén yǒu yùn wèi tāi bìng wú yùn wèi bài xuè
(涩主血少精伤之病,女人有孕为胎病,无孕为败血。
dù guāng tíng yún sè mài dú jiàn chǐ zhōng xíng tóng dài wéi sǐ mài
杜光庭云:涩脉独见尺中,形同代为死脉。