shèng shén fǎ wǔ lóng shèng shén zhōng yǒu wǔ qì shén wèi zhī zhǎng xīn wèi zhī shě dé wèi zhī dà
盛神法五龙,盛神中有五气,神为之长,心为之舍,德为之大;
yǎng shén zhī suǒ guī zhū dào
养神之所,归诸道。
dào zhě tiān dì zhī shǐ yī qí jì yě wù zhī suǒ zào tiān zhī suǒ shēng bāo róng wú xíng huà qì xiān tiān de ér chéng mò jiàn qí xíng mò zhī qí míng wèi zhī shén líng
道者,天地之始,一其纪也,物之所造,天之所生,包容无形化气,先天地而成,莫见其形,莫知其名,谓之神灵。
gù dào zhě shén míng zhī yuán yī qí huà duān
故道者,神明之源,一其化端。
shì yǐ dé yǎng wǔ qì xīn néng dé yī nǎi yǒu qí shù
是以德养五气,心能得一,乃有其术。
shù zhě xīn qì zhī dào suǒ yóu shě zhě shén nǎi wèi zhī shǐ
术者,心气之道所由舍者,神乃为之使。
jiǔ qiào shí èr shè zhě qì zhī mén hù xīn zhī zǒng shè yě
九窍十二舍者,气之门户,心之总摄也。
shēng shòu zhī tiān wèi zhī zhēn rén
生受之天,谓之真人;
zhēn rén zhě yǔ tiān wèi yī
真人者,与天为一。
nèi xiū liàn ér zhī zhī wèi zhī shèng rén
内修练而知之,谓之圣人;
shèng rén zhě yǐ lèi zhī zhī
圣人者,以类知之。
gù rén yǔ shēng yī chū yú wù huà
故人与生一,出于物化。
zhī lèi zài qiào yǒu suǒ yí huò tōng yú xīn shù xīn wú qí shù bì yǒu bù tōng
知类在窍,有所疑惑,通于心术,心无其术,必有不通。
qí tōng yě wǔ qì de yǎng wu zài shě shén cǐ zhī wèi huà
其通也,五气得养,务在舍神,此之谓化。
huà yǒu wǔ qì zhě zhì yě sī yě shén yě xīn yě dé yě
化有五气者,志也、思也、神也、心也、德也;
shén qí yī zhǎng yě
神其一长也。
jìng hé zhě yǎng qì yǎng qì de qí hé
静和者养气,养气得其和。
sì zhě bù shuāi sì biān wēi shì wú bù wèi cún ér shě zhī shì wèi shén huà guī yú shēn wèi zhī zhēn rén
四者不衰,四边威势无不为,存而舍之,是谓神化归于身,谓之真人。
zhēn rén zhě tóng tiān ér hé dào zhí yī ér yǎng chǎn wàn lèi huái tiān xīn shī dé yǎng wú wéi yǐ bāo zhì lǜ sī yì ér xíng wēi shì zhě yě
真人者,同天而合道,执一而养产万类,怀天心,施德养,无为以包志虑、思意,而行威势者也。
shì zhě tōng dá zhī shén shèng nǎi néng yǎng zhì
士者通达之,神盛乃能养志。