jīng
【经】
shí yǒu sì nián chūn wáng zhēng yuè jǔ zi zhū zú
十有四年春,王正月,莒子朱卒。
xià wèi sūn lín fù zì jìn guī yú wèi
夏,卫孙林父自晋归于卫。
qiū shū sūn qiáo rú rú qí nì nǚ
秋,叔孙侨如如齐逆女。
zhèng gōng zǐ xǐ shuài shī fá xǔ
郑公子喜帅师伐许。
jiǔ yuè qiáo rú yǐ fū rén fù jiāng shì zhì zì qí
九月,侨如以夫人妇姜氏至自齐。
dōng shí yuè gēng yín wèi hóu zāng zú
冬十月庚寅,卫侯臧卒。
qín bó zú
秦伯卒。
chuán
【传】
shí sì nián chūn wèi hóu rú jìn jìn hóu qiáng jiàn sūn lín fù yān dìng gōng bù kě
十四年春,卫侯如晋,晋侯强见孙林父焉,定公不可。
xià wèi hóu jì guī jìn hóu shǐ xì chōu sòng sūn lín fù ér jiàn zhī
夏,卫侯既归,晋侯使郤犫送孙林父而见之。
wèi hóu yù cí dìng jiāng yuē bù kě
卫侯欲辞,定姜曰:“不可。
shì xiān jūn zōng qīng zhī sì yě dà guó yòu yǐ wéi qǐng bù xǔ jiāng wáng
是先君宗卿之嗣也,大国又以为请,不许,将亡。
suī è zhī bù yóu yù yú wáng hu
虽恶之,不犹愈于亡乎?
jūn qí rěn zhī
君其忍之!
ān mín ér yòu zōng qīng bù yì kě hu
安民而宥宗卿,不亦可乎?
wèi hóu jiàn ér fù zhī
”卫侯见而复之。
wèi hóu xiǎng kǔ chéng shū nìng huì zi xiāng
卫侯飨苦成叔,宁惠子相。
kǔ chéng shū ào
苦成叔傲。
nìng zǐ yuē kǔ chéng jiā qí wáng hu
宁子曰:“苦成家其亡乎!
gǔ zhī wèi xiǎng shí yě yǐ guān wēi yí shěng huò fú yě
古之为享食也,以观威仪、省祸福也。
gù shī yuē sì gōng qí qiú zhǐ jiǔ sī róu bǐ jiāo fěi ào wàn fú lái qiú
故《诗》曰:‘兕觵其觩,旨酒思柔,彼交匪傲,万福来求。
jīn fú zi ào qǔ huò zhī dào yě
’今夫子傲,取祸之道也。
qiū xuān bó rú qí nì nǚ
秋,宣伯如齐逆女。
chēng zú zūn jūn mìng yě
称族,尊君命也。
bā yuè zhèng zi hǎn fá xǔ bài yān
八月,郑子罕伐许,败焉。
wù xū zhèng bó fù fá xǔ
戊戌,郑伯复伐许。
gēng zǐ rù qí fú
庚子,入其郛。
xǔ rén píng yǐ shū shēn zhī fēng
许人平以叔申之封。
jiǔ yuè qiáo rú yǐ fū rén fù jiāng shì zhì zì qí
九月,侨如以夫人妇姜氏至自齐。
shě zú zūn fū rén yě
舍族,尊夫人也。
gù jūn zǐ yuē chūn qiū zhī chēng wēi ér xiǎn zhì ér huì wǎn ér chéng zhāng jǐn ér bù wū chéng è ér quàn shàn
故君子曰:“《春秋》之称:微而显,志而晦,婉而成章,尽而不污,惩恶而劝善。
fēi shèng rén shuí néng xiū zhī
非圣人谁能修之?
wèi hóu yǒu jí shǐ kǒng chéng zi nìng huì zi lì jìng sì zhī zǐ kàn yǐ wéi tài zǐ
卫侯有疾,使孔成子、宁惠子立敬姒之子衎以为大子。
dōng shí yuè wèi dìng gōng zú
冬十月,卫定公卒。
fū rén jiāng shì jì kū ér xi jiàn tài zǐ zhī bù āi yě bù nèi zhuó yǐn
夫人姜氏既哭而息,见大子之不哀也,不内酌饮。
tàn yuē shì fu yě jiāng bù wéi wèi guó zhī bài qí bì shǐ yú wèi wáng rén
叹曰:“是夫也,将不唯卫国之败,其必始于未亡人!
wū hū
乌呼!
tiān huò wèi guó yě fū
天祸卫国也夫!
wú bù huò zhuān yě shǐ zhǔ shè jì
吾不获𫚋也使主社稷。
dài fū wén zhī wú bù sǒng jù
”大夫闻之,无不耸惧。
sūn wén zi zì shì bù gǎn shě qí zhòng qì yú wèi jǐn tián zhū qi ér shén shàn jìn dài fū
孙文子自是不敢舍其重器于卫,尽寘诸戚,而甚善晋大夫。