jīng
【经】
sān nián chūn wáng èr yuè jǐ sì rì yǒu shí zhī
三年春,王二月己巳,日有食之。
sān yuè gēng xū tiān wáng bēng
三月庚戌,天王崩。
xià sì yuè xīn mǎo jūn shì zú
夏四月辛卯,君氏卒。
qiū wǔ shì zǐ lái qiú fù
秋,武氏子来求赙。
bā yuè gēng chén sòng gōng hé zú
八月庚辰,宋公和卒。
dōng shí yǒu èr yuè qí hóu zhèng bó méng yú shí mén
冬十有二月,齐侯、郑伯盟于石门。
guǐ wèi zàng sòng mù gōng
癸未,葬宋穆公。
chuán
【传】
sān nián chūn wáng sān yuè rén xū píng wáng bēng
三年春,王三月壬戌,平王崩。
fù yǐ gēng xū gù shū zhī
赴以庚戌,故书之。
xià jūn shì zú
夏,君氏卒。
shēng zǐ yě
声子也。
bù fù yú zhū hóu bù fǎn kū yú qǐn bù fù yú gū gù bù yuē hōng
不赴于诸侯,不反哭于寝,不祔于姑,故不曰薨。
bù chēng fū rén gù bù yán zàng
不称夫人,故不言葬。
bù shū xìng wèi gōng gù yuē jūn shì
不书姓,为公故,曰君氏。
zhèng wǔ gōng zhuāng gōng wèi píng wáng qīng shì wáng èr yú guó
郑武公、庄公为平王卿士,王贰于虢。
zhèng bó yuàn wáng wáng yuē wú zhī
郑伯怨王,王曰“无之”。
gù zhōu zhèng jiāo zhì wáng zǐ hú wèi zhì yú zhèng zhèng gōng zǐ hū wèi zhì yú zhōu
故周、郑交质,王子狐为质于郑,郑公子忽为质于周。
wáng bēng zhōu rén jiāng bì guó gōng zhèng
王崩,周人将畀虢公政。
sì yuè zhèng jì zú shuài shī qǔ wēn zhī mài
四月,郑祭足帅师取温之麦。
qiū yòu qǔ chéng zhōu zhī hé
秋,又取成周之禾。
zhōu zhèng jiāo wù
周、郑交恶。
jūn zǐ yuē xìn bù yóu zhōng zhì wú yì yě
君子曰:“信不由中,质无益也。
míng shù ér xíng yào zhī yǐ lǐ suī wú yǒu zhì shuí néng jiān zhī
明恕而行,要之以礼,虽无有质,谁能间之?
gǒu yǒu míng xìn jiàn xī zhǎo zhǐ zhī máo píng fán yùn zǎo zhī cài kuāng jǔ qí fǔ zhī qì huáng wū xíng liáo zhī shuǐ kě jiàn yú guǐ shén kě xiū yú wáng gōng ér kuàng jūn zǐ jié èr guó zhī xìn xíng zhī yǐ lǐ yòu yān yòng zhì
苟有明信,涧溪沼沚之毛,苹蘩蕰藻之菜,筐筥锜釜之器,潢污行潦之水,可荐于鬼神,可羞于王公,而况君子结二国之信,行之以礼,又焉用质?
fēng yǒu cǎi fán cǎi píng yā yǒu xíng wěi jiǒng zhuó zhāo zhōng xìn yě
《风》有《采蘩》、《采苹》,《雅》有《行苇》、《泂酌》,昭忠信也。
wǔ shì zǐ lái qiú fù wáng wèi zàng yě
武氏子来求赙,王未葬也。
sòng mù gōng jí zhào dà sī mǎ kǒng fù ér shǔ shāng gōng yān yuē xiān jūn shě yǔ yí ér lì guǎ rén guǎ rén fú gǎn wàng
宋穆公疾,召大司马孔父而属殇公焉,曰:“先君舍与夷而立寡人,寡人弗敢忘。
ruò yǐ dài fū zhī líng de bǎo shǒu lǐng yǐ méi xiān jūn ruò wèn yǔ yí qí jiāng hé cí yǐ duì
若以大夫之灵,得保首领以没,先君若问与夷,其将何辞以对?
qǐng zi fèng zhī yǐ zhǔ shè jì guǎ rén suī sǐ yì wú huǐ yān
请子奉之,以主社稷,寡人虽死,亦无悔焉。
duì yuē qún chén yuàn fèng féng yě
”对曰:“群臣愿奉冯也。
gōng yuē bù kě
”公曰:“不可。
xiān jūn yǐ guǎ rén wèi xián shǐ zhǔ shè jì ruò qì dé bù ràng shì fèi xiān jūn zhī jǔ yě qǐ yuē néng xián
先君以寡人为贤,使主社稷,若弃德不让,是废先君之举也,岂曰能贤?
guāng zhāo xiān jūn zhī lìng dé kě bù wu hu
光昭先君之令德,可不务乎?
wú zǐ qí wú fèi xiān jūn zhī gōng
吾子其无废先君之功。
shǐ gōng zǐ féng chū jū yú zhèng
”使公子冯出居于郑。
bā yuè gēng chén sòng mù gōng zú
八月庚辰,宋穆公卒。
shāng gōng jí wèi
殇公即位。
jūn zǐ yuē sòng xuān gōng kě wèi zhī rén yǐ
君子曰:“宋宣公可谓知人矣。
lì mù gōng qí zi xiǎng zhī mìng yǐ yì fū
立穆公,其子飨之,命以义夫。
shāng sòng yuē yīn shòu mìng xián yi bǎi lù shì hè
《商颂》曰:‘殷受命咸宜,百禄是荷。
qí shì zhī wèi hu
’其是之谓乎?
dōng qí zhèng méng yú shí mén xún lú zhī méng yě
冬,齐、郑盟于石门,寻卢之盟也。
gēng xū zhèng bó zhī chē fèn yú jì
庚戌,郑伯之车偾于济。
wèi zhuāng gōng qǔ yú qí dōng gōng de chén zhī mèi yuē zhuāng jiāng měi ér wú zi wèi rén suǒ wéi fù shuò rén yě
卫庄公娶于齐东宫得臣之妹,曰庄姜,美而无子,卫人所为赋《硕人》也。
yòu qǔ yú chén yuē lì guī shēng xiào bó zǎo sǐ
又娶于陈,曰厉妫,生孝伯,早死。
qí dì dài guī shēng huán gōng zhuāng jiāng yǐ wéi jǐ zi
其娣戴妫生桓公,庄姜以为己子。
gōng zǐ zhōu xū bì rén zhī zǐ yě yǒu chǒng ér hǎo bīng
公子州吁,嬖人之子也,有宠而好兵。
gōng fú jìn zhuāng jiāng è zhī
公弗禁,庄姜恶之。
shí què jiàn yuē chén wén ài zǐ jiào zhī yǐ yì fāng fú nà yú yá
石碏谏曰:“臣闻爱子,教之以义方,弗纳于邪。
jiāo shē yín yì suǒ zì yá yě
骄、奢、淫、泆,所自邪也。
sì zhě zhī lái chǒng lù guò yě
四者之来,宠禄过也。
jiāng lì zhōu xū nǎi dìng zhī yǐ ruò yóu wèi yě jiē zhī wèi huò
将立州吁,乃定之矣,若犹未也,阶之为祸。
fu chǒng ér bù jiāo jiāo ér néng jiàng jiàng ér bù hàn hàn ér néng zhěn zhě xiān yǐ
夫宠而不骄,骄而能降,降而不憾,憾而能眕者鲜矣。
qiě fú jiàn fáng guì shǎo líng zhǎng yuǎn jiān qīn xīn jiān jiù xiǎo jiā dà yín pò yì suǒ wèi liù nì yě
且夫贱妨贵,少陵长,远间亲,新间旧,小加大,淫破义,所谓六逆也。
jūn yì chén xíng fù cí zǐ xiào xiōng ài dì jìng suǒ wèi liù shùn yě
君义臣行,父慈子孝,兄爱弟敬,所谓六顺也。
qù shùn xiào nì suǒ yǐ sù huò yě
去顺效逆,所以速祸也。
jūn rén zhě jiāng huò shì wu qù ér sù zhī wú nǎi bù kě hu
君人者将祸是务去,而速之,无乃不可乎?
fú tīng
简公不听。
qí zi hòu yǔ zhōu xū yóu jìn zhī bù kě
其子厚与州吁游,禁之,不可。
huán gōng lì nǎi lǎo
桓公立,乃老。