jīng
【经】
shí yǒu bā nián chūn wáng sān yuè rì yǒu shí zhī
十有八年春,王三月,日有食之。
xià gōng zhuī róng yú jì xi
夏,公追戎于济西。
qiū yǒu yù
秋,有蜮。
dōng shí yuè
冬十月。
chuán
【传】
shí bā nián chūn guó gōng jìn hóu cháo wáng wáng xiǎng lǐ mìng zhī yòu jiē cì yù wǔ jué mǎ sān pǐ
十八年春,虢公、晋侯朝王,王飨醴,命之宥,皆赐玉五瑴,马三匹。
fēi lǐ yě
非礼也。
wáng mìng zhū hóu míng wèi bù tóng lǐ yì yì shù bù yǐ lǐ jiǎ rén
王命诸侯,名位不同,礼亦异数,不以礼假人。
guó gōng jìn hóu zhèng bó shǐ yuán zhuāng gōng nì wáng hòu yú chén
虢公、晋侯、郑伯使原庄公逆王后于陈。
chén guī guī yú jīng shī shí huì hòu
陈妫归于京师,实惠后。
xià gōng zhuī róng yú jì xi
夏,公追戎于济西。
bù yán qí lái huì zhī yě
不言其来,讳之也。
qiū yǒu yù
秋,有蜮。
wèi zāi yě
为灾也。
chū chu wǔ wáng kè quán shǐ dòu mín yǐn zhī
初,楚武王克权,使斗缗尹之。
yǐ pàn wéi ér shā zhī
以叛,围而杀之。
qiān quán yú nà chù shǐ yán áo yǐn zhī
迁权于那处,使阎敖尹之。
jí wén wáng jí wèi yǔ bā rén fá shēn ér jīng qí shī
及文王即位,与巴人伐申而惊其师。
bā rén pàn chu ér fá nà chù qǔ zhī suì mén yú chu
巴人叛楚而伐那处,取之,遂门于楚。
yán áo yóu yǒng ér yì
阎敖游涌而逸。
chu zi shā zhī qí zú wéi luàn
楚子杀之,其族为乱。
dōng bā rén yīn zhī yǐ fá chu
冬,巴人因之以伐楚。