jīng
【经】
liù nián chūn zhèng rén lái yū píng
六年春,郑人来渝平。
xià wǔ yuè xīn yǒu gōng huì qí hóu méng yú ài
夏五月辛酉,公会齐侯,盟于艾。
qiū qī yuè
秋七月。
dōng sòng rén qǔ cháng gě
冬,宋人取长葛。
chuán
【传】
liù nián chūn zhèng rén lái yū píng gēng chéng yě
六年春,郑人来渝平,更成也。
yì jiǔ zōng wǔ zhèng qǐng fù zhī zǐ jiā fù nì jìn hóu yú suí nà zhū è
翼九宗五正顷父之子嘉父逆晋侯于随,纳诸鄂。
jìn rén wèi zhī è hóu
晋人谓之鄂侯。
xià méng yú ài shǐ píng yú qí yě
夏,盟于艾,始平于齐也。
wǔ yuè gēng shēn zhèng bó qīn chén dà huò
五月庚申,郑伯侵陈,大获。
wǎng suì zhèng bó qǐng chéng yú chén hòu bù xǔ
往岁郑伯请成于,陈侯不许。
wǔ fù jiàn yuē qīn rén shàn lín guó zhī bǎo yě
五父谏曰:“亲仁善邻,国之宝也。
jūn qí xǔ zhèng
君其许郑。
chén hóu yuē sòng wèi shí nán zhèng hé néng wéi
”陈侯曰:“宋、卫实难,郑何能为?
suì bù xǔ jūn zǐ yuē shàn bù kě shī è bù kě zhǎng qí chén huán gōng zhī wèi hu
”遂不许,君子曰:“善不可失,恶不可长,其陈桓公之谓乎?
cháng è bù quān cóng zì jí yě
长恶不悛,从自及也。
suī yù jiù zhī qí jiāng néng hu
虽欲救之,其将能乎?
shāng shū yuē è zhī yì yě rú huǒ zhī liǎo yú yuán bù kě xiāng ěr qí yóu kě pū miè
《商书》曰:‘恶之易也,如火之燎于原,不可乡迩,其犹可扑灭?
zhōu rén yǒu yán yuē wèi guó jiā zhě jiàn è rú nóng fū zhī wu qù cǎo yān shān yí yùn chóng zhī jué qí běn gēn wù shǐ néng zhí zé shàn zhě xìn yǐ
’周任有言曰:‘为国家者,见恶如农夫之务去草焉,芟夷蕰崇之,绝其本根,勿使能殖,则善者信矣。
dōng jīng shī lái gào jī
冬,京师来告饥。
gōng wèi zhī qǐng dí yú sòng wèi qí zhèng lǐ yě
公为之请籴于宋、卫、齐、郑,礼也。
zhèng bó rú zhōu shǐ cháo huán wáng yě
郑伯如周,始朝桓王也。
wáng bù lǐ yān
王不礼焉。
zhōu huán gōng yán yú wáng yuē wǒ zhōu zhī dōng qiān jìn zhèng yān yī
周桓公言于王曰:“我周之东迁,晋、郑焉依。
shàn zhèng yǐ quàn lái zhě yóu jù bù jì kuàng bù lǐ yān
善郑以劝来者,犹惧不蔇,况不礼焉。
zhèng bù lái yǐ
郑不来矣!