jīng
【经】
shí yǒu yī nián chūn jìn shā qí dài fū pī zhèng fù
十有一年春,晋杀其大夫丕郑父。
xià gōng jí fū rén jiāng shì huì qí hóu yú yáng gǔ
夏,公及夫人姜氏会齐侯于阳谷。
qiū bā yuè dà yú
秋八月,大雩。
dōng chu rén fá huáng
冬,楚人伐黄。
chuán
【传】
shí yī nián chūn jìn hóu shǐ yǐ pī zhèng zhī luàn lái gào
十一年春,晋侯使以丕郑之乱来告。
tiān wáng shǐ zhào wǔ gōng nèi shǐ guò cì jìn hóu mìng
天王使召武公、内史过赐晋侯命。
shòu yù duò
受玉惰。
guò guī gào wáng yuē jìn hóu qí wú hòu hu
过归,告王曰:“晋侯其无后乎。
wáng cì zhī mìng ér duò yú shòu ruì xiān zì qì yě yǐ qí hé jì zhī yǒu
王赐之命而惰于受瑞,先自弃也已,其何继之有?
lǐ guó zhī gàn yě
礼,国之干也。
jìng lǐ zhī yú yě
敬,礼之舆也。
bù jìng zé lǐ bù xíng lǐ bù xíng zé shàng xià hūn hé yǐ cháng shì
不敬则礼不行,礼不行则上下昏,何以长世?
xià yáng jù quán gāo yī luò zhī róng tóng fá jīng shī rù wáng chéng fén dōng mén
夏,扬拒、泉皋、伊雒之戎同伐京师,入王城,焚东门。
wáng zǐ dài zhào zhī yě
王子带召之也。
qín jìn fá róng yǐ jiù zhōu
秦、晋伐戎以救周。
qiū jìn hóu píng róng yú wáng
秋,晋侯平戎于王。
huáng rén bù guī chu gòng
黄人不归楚贡。
dōng chu rén fá huáng
冬,楚人伐黄。