shì míng
释名
míng tú kǔ jù kǔ mǎi yóu dōng biǎn jù lǎo guàn cài tiān xiāng cài
名荼、苦苣、苦荬、游冬、褊巨、老鹳菜、天香菜。
qì wèi
气味
cài kǔ hán wú dú
(菜 )苦、寒、无毒。
zhǔ zhì
主治
xuè lín niào xuè
血淋、尿血。
yòng kǔ mǎi yī bǎ jiā jiǔ shuǐ gè bàn jiān fú
用苦荬一把,加酒、水各半煎服。
hóu bì
喉痹。
yòng ruò mǎi dǎo zhī bàn wǎn jiā kāi shuǐ pào dēng xīn qǔ zhī bàn wǎn tiáo yún fú
用若荬捣汁半碗,加开水泡灯心取汁半碗,调匀服。
duì kǒu è chuāng
对口恶疮。
yòng kǔ mǎi dǎo zhī yī wǎn jiā jiāng zhī yī chí jiǔ sòng fú
用苦荬捣汁一碗,加姜汁一匙,酒送服。
tóng shí yǐ yào zhā fū cāng yī èr cì jí yù
同时以药渣敷沧一、二次,即愈。
chì bái lì
赤白痢。
yòng kǔ mǎi gēn zhǔ fú
用苦荬根煮服。