shì míng
释名
jī tuǐ gēn tiān ǒu
鸡腿根、天藕。
qì wèi
气味
gēn gān wēi kǔ píng wú dú
(根)甘、微苦、平、无毒。
zhǔ zhì
主治
bēng zhōng xià xuè
崩中下血。
yòng jī tuǐ gēn yī liǎng dǎo suì jiā jiǔ èr wǎn jiān chéng yī wǎn fú
用鸡腿根一两,捣碎,加酒二碗煎成一碗服。
tù xiě
吐血。
yòng fān bái cǎo wǔ qī gēn qiè xì jiā shuǐ èr bēi jiān chéng yī bēi kōng xīn fú
用翻白草五、七根,切细,加水二杯煎成一杯,空心服。
nüè jí hán rè
疟疾寒热。
yòng fān bái cǎo gēn wǔ qī gè jiān jiǔ fú
用翻白草根五、七个,煎酒服。
wú míng zhǒng dú
无名肿毒。
zhì fāng tóng shàng
治方同上。
dīng chuāng chū qǐ bù jū yǐ chéng wèi chéng
疔疮初起(不拘已成未成)。
yòng fān bái cǎo shí gēn jiǔ jiān fú chū hàn jí yù
用翻白草十根,酒煎服,出汗即愈。
hún shēn jiè lài
浑身疥癞。
xià jì cǎi fān bái cǎo měi fú yī bǎ jiān shuǐ xǐ yù
夏季采翻白草,每服一把煎水洗浴。