mèng zǐ yuē bó yí pì zhòu jū běi hǎi zhī bīn wén wén wáng zuò xīng yuē hé guī hū lái
孟子曰:“伯夷辟纣,居北海之滨,闻文王作兴,曰:‘盍归乎来!
wú wén xī bó shàn yǎng lǎo zhě
吾闻西伯善养老者。
tài gōng pì zhòu jū dōng hǎi zhī bīn wén wén wáng zuò xīng yuē hé guī hū lái
’太公辟纣,居东海之滨,闻文王作兴,曰:‘盍归乎来!
wú wén xī bó shàn yǎng lǎo zhě
吾闻西伯善养老者。
tiān xià yǒu shàn yǎng lǎo zé rén rén yǐ wéi jǐ guī yǐ
’天下有善养老,则仁人以为己归矣。
wǔ mǔ zhī zhái shù qiáng xià yǐ sāng pǐ fù cán zhī zé lǎo zhě zú yǐ yī bó yǐ
五亩之宅,树墙下以桑,匹妇蚕之,则老者足以衣帛矣。
wǔ mǔ jī èr mǔ zhì wú shī qí shí lǎo zhě zú yǐ wú shī ròu yǐ
五母鸡,二母彘,无失其时,老者足以无失肉矣。
bǎi mǔ zhī tián pǐ fū gēng zhī bā kǒu zhī jiā zú yǐ wú jī yǐ
百亩之田,匹夫耕之,八口之家足以无饥矣。
suǒ wèi xī bó shàn yǎng lǎo zhě zhì qí tián lǐ jiào zhī shù chù dǎo qí qī zǐ shǐ yǎng qí lǎo
所谓西伯善养老者,制其田里,教之树畜,导其妻子,使养其老。
wǔ shí fēi bó bù nuǎn qī shí fēi ròu bù bǎo
五十非帛不暖,七十非肉不饱。
bù nuǎn bù bǎo wèi zhī dòng něi
不暖不饱,谓之冻馁。
wén wáng zhī mín wú dòng něi zhī lǎo zhě cǐ zhī wèi yě
文王之民,无冻馁之老者,此之谓也。