zōu yǔ lǔ hōng
邹与鲁哄。
mù gōng wèn yuē wú yǒu sī sǐ zhě sān shí sān rén ér mín mò zhī sǐ yě
穆公问曰:“吾有司死者三十三人,而民莫之死也。
zhū zhī zé bù kě shèng zhū
诛之,则不可胜诛;
bù zhū zé jí shì qí zhǎng shàng zhī sǐ ér bù jiù rú zhī hé zé kě yě
不诛,则疾视其长上之死而不救,如之何则可也?
mèng zǐ duì yuē xiōng nián jī suì jūn zhī mín lǎo ruò zhuǎn hu gōu hè zhuàng zhě sàn ér zhī sì fāng zhě jǐ qiān rén yǐ
孟子对曰:“凶年饥岁,君之民老弱转乎沟壑,壮者散而之四方者,几千人矣;
ér jūn zhī cāng lǐn shí fǔ kù chōng yǒu sī mò yǐ gào shì shàng màn ér cán xià yě
而君之仓廪实,府库充,有司莫以告,是上慢而残下也。
zēng zǐ yuē jiè zhī jiè zhī
曾子曰:‘戒之戒之!
chū hū ěr zhě fǎn hū ěr zhě yě
出乎尔者,反乎尔者也。
fu mín jīn ér hòu de fǎn zhī yě
’夫民今而后得反之也。
jūn wú yóu yān
君无尤焉。
jūn xíng rén zhèng sī mín qīn qí shàng sǐ qí zhǎng yǐ
君行仁政,斯民亲其上、死其长矣。