mèng zǐ yuē shǐ rén qǐ bù rén yú hán rén zāi
孟子曰:“矢人岂不仁于函人哉?
shǐ rén wéi kǒng bù shāng rén hán rén wéi kǒng shāng rén
矢人唯恐不伤人,函人唯恐伤人。
wū jiang yì rán gù shù bù kě bù shèn yě
巫匠亦然,故术不可不慎也。
kǒng zǐ yuē lǐ rén wèi měi
孔子曰:‘里仁为美。
zé bù chǔ rén yān de zhì
择不处仁,焉得智?
fu rén tiān zhī zūn jué yě rén zhī ān zhái yě
’夫仁,天之尊爵也,人之安宅也。
mò zhī yù ér bù rén shì bù zhì yě
莫之御而不仁,是不智也。
bù rén bù zhì wú lǐ wú yì rén yì yě
不仁、不智、无礼、无义,人役也。
rén yì ér chǐ wèi yì yóu gōng rén ér chǐ wèi gōng shǐ rén ér chǐ wèi shǐ yě
人役而耻为役,由弓人而耻为弓,矢人而耻为矢也。
rú chǐ zhī mò rú wèi rén
如耻之,莫如为仁。
rén zhě rú shè shè zhě zhèng jǐ ér hòu fā
仁者如射,射者正己而后发。
fā ér bù zhōng bù yuàn shèng jǐ zhě fǎn qiú zhū jǐ ér yǐ yǐ
发而不中,不怨胜己者,反求诸己而已矣。