téng wén gōng wèi shì zǐ jiāng zhī chu guò sòng ér jiàn mèng zǐ
滕文公为世子,将之楚,过宋而见孟子。
mèng zǐ dào xìng shàn yán bì chēng yáo shùn
孟子道性善,言必称尧舜。
shì zǐ zì chu fǎn fù jiàn mèng zǐ
世子自楚反,复见孟子。
mèng zǐ yuē shì zǐ yí wú yán hu
孟子曰:“世子疑吾言乎?
fu dào yī ér yǐ yǐ
夫道一而已矣。
chéng jiàn wèi qí jǐng gōng yuē bǐ zhàng fū yě wǒ zhàng fu yě wú hé wèi bǐ zāi
成覸谓齐景公曰:‘彼丈夫也,我丈夫也,吾何畏彼哉?
yán yuān yuē shùn hé rén yě
’颜渊曰:‘舜何人也?
yǔ hé rén yě
予何人也?
yǒu wéi zhě yì ruò shì
有为者亦若是。
gōng míng yí yuē wén wáng wǒ shī yě zhōu gōng qǐ qī wǒ zāi
’公明仪曰:‘文王我师也,周公岂欺我哉?
jīn téng jué cháng bǔ duǎn jiāng wǔ shí lǐ yě yóu kě yǐ wéi shàn guó
’今滕,绝长补短,将五十里也,犹可以为善国。
shū yuē ruò yào bù míng xuàn jué jí bù chōu
书曰:‘若药不瞑眩,厥疾不瘳。