kūn zhì róu ér dòng yě gāng zhì jìng ér dé fāng hòu dé zhǔ ér yǒu cháng hán wàn wù ér huà guāng
坤至柔而动也刚,至静而德方,后得主而有常,含万物而化光。
kūn dào qí shùn hū chéng tiān ér shí xíng
坤道其顺乎,承天而时行。
jī shàn zhī jiā bì yǒu yú qìng jī bù shàn zhī jiā bì yǒu yú yāng
积善之家必有余庆,积不善之家必有余殃。
chén shì qí jūn zi shì qí fù fēi yī zhāo yī xī zhī gù qí suǒ yóu lái zhě jiàn yǐ
臣弑其君,子弑其父,非一朝一夕之故,其所由来者渐矣。
yóu biàn zhī bù zǎo biàn yě
由辩之不早辩也。
yì yuē lǚ shuāng jiān bīng zhì
《易》曰:“履霜,坚冰至。
gài yán shùn yě
”盖言顺也。
zhí qí zhèng yě fāng qí yì yě
“直”其正也,“方”其义也。
jūn zǐ jìng yǐ zhí nèi yì yǐ fāng wài jìng yì lì ér dé bù gū
君子敬以直内,义以方外,敬义立而德不孤。
zhí fāng dà bù xí wú bù lì
“直方大,不习无不利。
zé bù yí qí suǒ xíng yě
”则不疑其所行也。
yīn suī yǒu měi hán zhī yǐ cóng wáng shì fú gǎn chéng yě
阴虽有美,“含”之以从王事,弗敢成也。
dì dào yě qī dào yě chén dào yě
地道也,妻道也,臣道也。
dì dào wú chéng ér dài yǒu zhōng yě
地道“无成”而代“有终”也。
tiān dì biàn huà cǎo mù fán tiān dì bì xián rén yǐn
天地变化,草木蕃,天地闭,贤人隐。
yì yuē kuò náng wú jiù wú yù
《易》曰:“括囊,无咎无誉。
gài yán jǐn yě
”盖言谨也。
jūn zǐ huáng zhōng tōng lǐ zhèng wèi jū tǐ měi zài qí zhōng ér chàng yú sì zhī fā yú shì yè měi zhī zhì yě
君子“黄”中通理,正位居体,美在其中,而畅于四支,发于事业,美之至也!
yīn yí yú yáng bì zhàn wèi qí xián yú wú yáng yě
阴疑于阳必战,为其嫌于无阳也。
gù chēng lóng yān yóu wèi lí qí lèi yě gù chēng xuè yān
故称“龙”焉犹未离其类也,故称“血”焉。
fu xuán huáng zhě tiān dì zhī zá yě tiān xuán ér dì huáng
夫“玄黄”者,天地之杂也,天玄而地黄。