chǔ wáng sǐ tài zǐ zài qí zhì
楚王死,太子在齐质。
sū qín wèi xuē gōng yuē jūn hé bù liú chu tài zǐ yǐ shì qí xià dōng guó
苏秦谓薛公曰:“君何不留楚太子,以市其下东国。
xuē gōng yuē bù kě
”薛公曰:“不可。
wǒ liú tài zǐ yǐng zhōng lì wáng rán zé shì wǒ bào kōng zhì ér xíng bú yì yú yú xià yě
我留太子,郢中立王,然则是我抱空质而行不义于于下也。
sū qín yuē bù rán
苏秦说:“不是这样的。
yǐng zhōng lì wáng jūn yīn wèi qí xīn wáng yuē yǔ wǒ xià dōng guó wú wèi wáng shā tài zǐ
郢中立王,君因谓其新王曰:‘与我下东国,吾为王杀太子。
bù rán wú jiāng yǔ sān guó gòng lì zhī
不然,吾将与三国共立之。
rán zé xià dōng guó bì kě de yě
’然则下东国必可得也。
sū qín zhī shì kě yǐ qǐng xíng
苏秦之事,可以请行;
kě yǐ lìng chǔ wáng jí rù xià dōng guó
可以令楚王亟入下东国;
kě yǐ yì gē yú chu
可以益割于楚;
kě yǐ zhōng tài zǐ ér shǐ chu yì rù dì
可以忠太子而使楚益入地;
kě yǐ wèi chǔ wáng zǒu tài zǐ
可以为楚王走太子;
kě yǐ zhōng tài zǐ shǐ zhī jí qù
可以忠太子使之亟去;
kě yǐ è sū qín yú xuē gōng
可以恶苏秦于薛公;
kě yǐ wèi sū qín qǐng fēng yú chu
可以为苏秦请封于楚;
kě yǐ shǐ shuō xuē gōng yǐ shàn sū zǐ
可以使说薛公以善苏子;
kě yǐ shǐ sū zǐ zì jiě yú xuē gōng
可以使苏子自解于薛公。
sū qín wèi xuē gōng yuē chén wén móu xiè zhě shì wú gōng jì bù jué zhě míng bù chéng
苏秦谓薛公曰:“臣闻谋泄者事无功,计不决者名不成。
jīn jūn liú tài zǐ zhě yǐ shì xià dōng guó yě
今君留太子者,以市下东国也。
fēi jí de xià dōng guó zhě zé chu zhī jì biàn biàn zé shì jūn bào kōng zhì ér fù míng yú tiān xià yě
非亟得下东国者,则楚之计变,变则是君抱空质而负名于天下也。
xuē gōng yuē shàn
”薛公说:“好。
wèi zhī nài hé duì yuē chén qǐng wèi jūn zhī chu shǐ jí rù xià dōng guó zhī de
为之奈何?”对曰:“臣请为君之楚,使亟入下东国之地。
chu de chéng zé jūn wú bài yǐ
楚得成,则君无败矣。
xuē gōng yuē shàn
”薛公说:“好。
yīn qiǎn zhī
”于是放回了春平君。
wèi chǔ wáng yuē qí yù fèng tài zǐ ér lì zhī
谓楚王曰:“齐欲奉太子而立之。
chén guān xuē gōng zhī liú tài zǐ zhě yǐ shì xià dōng guó yě
臣观薛公之留太子者,以市下东国也。
jīn wáng bù jí rù xià dōng guó zé tài zǐ qiě bèi wáng zhī gē ér shǐ qí fèng jǐ
今王不亟入下东国,则太子且倍王之割而使齐奉己。
chǔ wáng yuē jǐn shòu mìng
”楚王曰:“谨受命。
yīn xiàn xià dōng guó
”因献下东国。
gù yuē kě yǐ shǐ chu jí rù dì yě
故曰可以使楚亟入地也。
wèi xuē gōng yuē chu zhī shì kě duō gē yě
谓薛公曰:“楚之势可多割也。
xuē gōng yuē nài hé qǐng gào tài zǐ qí gù shǐ tài zǐ yè zhī jūn yǐ zhōng tài zǐ shǐ chǔ wáng wén zhī kě yǐ yì rù dì
”薛公曰:“奈何?”“请告太子其故,使太子谒之君,以忠太子,使楚王闻之,可以益入地。
gù yuē kě yǐ yì gē yú chu
”故曰可以益割于楚。
wèi tài zǐ yuē qí fèng tài zǐ ér lì zhī chǔ wáng qǐng gē dì yǐ liú tài zǐ qí shǎo qí de
谓太子曰:“齐奉太子而立之,楚王请割地以留太子,齐少其地。
tài zǐ hé bù bèi chu zhī gē dì ér zī qí qí bì fèng tài zǐ
太子何不倍楚之割地而资齐,齐必奉太子。
tài zǐ yuē shàn
”太子曰:“善。
bèi chu zhī gē ér yán qí
”倍楚之割而延齐。
chǔ wáng wén zhī kǒng yì gē dì ér xiàn zhī shàng kǒng shì bù chéng
楚王闻之恐,益割地而献之,尚恐事不成。
gù yuē kě yǐ shǐ chu yì rù dì yě
故曰可以使楚益入地也。
wèi chǔ wáng yuē qí zhī suǒ yǐ gǎn duō gē dì zhě xié tài zǐ yě
谓楚王曰:“齐之所以敢多割地者,挟太子也。
jīn yǐ de dì miàn qiú bù zhǐ zhě yǐ tài zi quán wáng yě
今已得地面求不止者,以太子权王也。
gù chén néng qù tài zǐ
故臣能去太子。
tài zǐ qù qí wú cí bì bù bèi yú wáng yě
太子去,齐无辞,必不倍于王也。
wáng yīn chí qiáng qí ér wèi jiāo qí cí bì tīng wáng
王因驰强齐而为交,齐辞,必听王。
rán zé shì wáng qù chóu ér de qí jiāo yě
然则是王去仇而得齐交也。
chǔ wáng dà yuè yuē qǐng yǐ guó yīn
”楚王大悦,曰:“请以国因。
gù yuē kě yǐ wèi chǔ wáng shǐ tài zǐ jí qù yě
”故曰可以为楚王使太子亟去也。
wèi tài zǐ yuē fu duān chu zhě wáng yě yǐ kōng míng shì zhě tài zǐ yě qí wèi bì xìn tài zǐ zhī yán yě ér chu gōng jiàn yǐ
谓太子曰:“夫剬楚者王也,以空名市者太子也,齐未必信太子之言也,而楚功见矣。
chu jiāo chéng tài zǐ bì wēi yǐ
楚交成,太子必危矣。
tài zǐ qí tú zhī
太子其图之。
tài zǐ yuē jǐn shòu mìng
”太子曰:“谨受命。
nǎi yuē chē ér mù qù
”乃约车而暮去。
gù yuē kě yǐ shǐ tài zǐ jí qù yě
故曰可以使太子急去也。
sū qín shǐ rén qǐng xuē gōng yuē fu quàn liú tài zǐ zhě sū qín yě
苏秦使人请薛公曰:“夫劝留太子者苏秦也。
sū qín fēi chéng yǐ wéi jūn yě qiě yǐ biàn chu yě
苏秦非诚以为君也,且以便楚也。
sū qín kǒng jūn zhī zhī zhī gù duō gē chu yǐ miè jì yě
苏秦恐君之知之,故多割楚以灭迹也。
jīn quàn tài zǐ zhě yòu sū qín yě ér jūn fú zhī chén qiè wèi jūn yí zhī
今劝太子者又苏秦也,而君弗知,臣窃为君疑之。
xuē gōng dà nù yú sū qín
”薛公大怒于苏秦。
gù yuē kě shǐ rén è sū qín yú xuē gōng yě
故曰可使人恶苏秦于薛公也。
yòu shǐ rén wèi chǔ wáng yuē fu shǐ xuē gōng liú tài zǐ zhě sū qín yě
又使人谓楚王曰:“夫使薛公留太子者苏秦也。
fèng wáng ér dài lì chu tài zǐ zhě yòu sū qín yě gē dì gù yuē zhě yòu sū qín yě zhōng wáng ér zǒu tài zǐ zhě yòu sū qín yě
奉王而代立楚太子者又苏秦也,割地固约者又苏秦也,忠王而走太子者又苏秦也。
jīn rén è sū qín yú xuē gōng yǐ qí wèi qí báo ér wèi chu hòu yě
今人恶苏秦于薛公,以其为齐薄而为楚厚也。
yuàn wáng zhī zhī zhī
愿王之知之。
chǔ wáng yuē jǐn shòu mìng
”楚王曰:“谨受命。
yīn fēng sū qín wèi wǔ zhēn jūn
”因封苏秦为武贞君。
gù yuē kě yǐ wèi sū qín qǐng fēng yú chu yě
故曰可以为苏秦请封于楚也。
yòu shǐ jǐng lǐ qǐng xuē gōng yuē jūn zhī suǒ yǐ zhòng yú tiān xià zhě yǐ néng dé tiān xià zhī shì ér yǒu qí quán yě
又使景鲤请薛公曰:“君之所以重于天下者,以能得天下之士而有齐权也。
jīn sū qín tiān xià zhī biàn shì yě shì yǔ shǎo yǒu
今苏秦天下之辩士也,世与少有。
jūn yīn bù shàn sū qín zé shì wéi sāi tiān xià shì ér bù lì shuō tú yě
君因不善苏秦,则是围塞天下士而不利说途也。
fū bù shàn jūn zhě qiě fèng sū qín ér yú jūn zhī shì dài yǐ
夫不善君者且奉苏秦,而于君之事殆矣。
jīn sū qín shàn yú chǔ wáng ér jūn bù zǎo qīn zé shì shēn yǔ chu wèi chóu yě
今苏秦善于楚王,而君不蚤亲,则是身与楚为仇也。
gù jūn bù rú yīn ér qīn zhī guì ér zhòng zhī shì jūn yǒu chu yě
故君不如因而亲之,贵而重之,是君有楚也。
xuē gōng yīn shàn sū qín
”薛公因善苏秦。
gù yuē kě yǐ wèi sū qín shuō xuē gōng yǐ shàn sū qín
故曰可以为苏秦说薛公以善苏秦。