jiāng yǐ wèi wèi shǐ yú chu wèi chǔ wáng yuē chén rù jìng wén chu zhī sú bù bì rén zhī shàn bù yán rén zhī è chéng yǒu zhī hu wáng yuē chéng yǒu zhī
江乙为魏使于楚,谓楚王曰:“臣入竟,闻楚之俗,不蔽人之善,不言人之恶,诚有之乎?”王曰:“诚有之。
jiāng yǐ yuē rán zé bái gōng zhī luàn dé wú suì hu chéng rú shì chén děng zhī zuì miǎn yǐ
”江乙曰:“然则白公之乱,得无遂乎?诚如是,臣等之罪免矣。
chǔ wáng yuē hé yě jiāng yǐ yuē zhōu hóu xiāng chu guì shén yǐ ér zhǔ duàn zuǒ yòu jù yuē wú yǒu rú chū yī kǒu yǐ
”楚王曰:“何也?”江乙曰:“州侯相楚,贵甚矣而主断,左右惧曰无有,如出一口矣。