wèi wáng yí chǔ wáng měi rén chǔ wáng shuō zhī
魏王遗楚王美人,楚王说之。
fū rén zhèng xiù zhī wáng zhī shuō xīn rén yě shén ài xīn rén yī fú wán hǎo zé qí suǒ xǐ ér wèi zhī
夫人郑袖知王之说新人也,甚爱新人,衣服玩好,择其所喜而为之;
gōng shì wò jù zé qí suǒ shàn ér wèi zhī
宫室卧具,择其所善而为之。
ài zhī shén yú wáng
爱之甚于王。
wáng yuē fù rén suǒ yǐ shì fu zhě sè yě
王曰:“妇人所以事夫者,色也;
ér dù zhě qí qíng yě
而妒者,其情也。
jīn zhèng xiù zhī guǎ rén zhī shuō xīn rén yě qí ài zhī shén yú guǎ rén cǐ xiào zǐ suǒ yǐ shì qīn zhōng chén zhī suǒ yǐ shì jūn yě
今郑袖知寡人之说新人也,其爱之甚于寡人,此孝子所以事亲,忠臣之所以事君也。
zhèng xiù zhī wáng yǐ jǐ wèi bù dù yě yīn wèi xīn rén yuē wáng ài zǐ měi yǐ
郑袖知王以己为不妒也,因谓新人曰:“王爱子美矣。
suī rán è zǐ zhī bí
虽然,恶子之鼻。
zi wèi jiàn wáng zé bì yǎn zi bí
子为见王,则必掩子鼻。
xīn rén jiàn wáng yīn yǎn qí bí
”新人见王,因掩其鼻。
wáng wèi zhèng xiù yuē fu xīn rén jiàn guǎ rén zé yǎn qí bí hé yě zhèng xiù yuē qiè zhī yě
王谓郑袖曰:“夫新人见寡人,则掩其鼻,何也?”郑袖曰:“妾知也。
wáng yuē suī è bì yán zhī
”王曰:“虽恶,必言之。
zhèng xiù yuē qí shì è wén jūn wáng zhī chòu yě
”郑袖曰:“其似恶闻君王之臭也。
wáng yuē hàn zāi
”王曰:“悍哉!
lìng yì zhī wú shǐ nì mìng
”令劓之,无使逆命。